Tất lụa tỏa hương máu

Chương 12

23/09/2025 17:48

Năm Kiến Đức thứ hai.

Bụng mang dạ chửa, ta vẫn ngày ngày yết kiến Hoàng hậu Tiết Minh An. Nàng từng ngây thơ vô tư, giờ gương mặt búp măng lại đầy mệt nhọc.

Thấy ta, nàng vội nâng váy chạy đến: "Đã bảo miễn lễ rồi, không cần thỉnh an, sắp đến ngày lâm bồn, sao ngươi còn không nghe?"

"Lễ nghi không thể bỏ." Ta cười đưa canh bổ do đích thân mình làm: "Gần đây Hoàng hậu vất vả rồi."

"...Phò tá Hoàng thượng là bổn phận của bổn cung." Nàng chỉ trẻ hơn ta một tuổi, chưa học được cách che giấu tâm tư, vẻ mặt lộ vẻ cô đơn.

Tống Ngâm An được di truyền sự t/àn b/ạo của tiên đế, nhưng lại chẳng học được th/ủ đo/ạn. Làm Thái tử chỉ ham rư/ợu thơ, thổi tiêu gảy đàn, hoàn toàn không đoái hoài triều chính. Sau khi đăng cơ, ban đầu còn để ta vào ngự thư phòng giúp phê tấu chương, về sau, gần như mọi tấu chương đều phải đưa qua tay ta xem trước.

Hai tháng gần đây ta sắp đến ngày sinh nở, Tống Ngâm An buộc phải tự xử lý chính sự, cả người vì thế mà trở nên nóng nảy, cáu kỉnh bất thường.

Mới rồi có cung nữ đeo ngọc lục lạc đi lại, bị hắn xử lăng trì. Trên long sàng, hắn cũng có thú tính kỳ quái, Hoàng hậu hầu hạ mấy tháng, tiều tụy thấy rõ.

Ta nắm tay nàng dịu dàng: "Hoàng hậu có từng nghĩ... thoát khỏi gánh nặng này?"

Trước ánh mắt kinh ngạc của nàng, ta thi lễ rời đi, cho nàng thời gian suy nghĩ. Ta hiểu rõ thực lực mình. Xuất thân thấp kém, muốn tiến xa hơn, không thể chỉ dựa vào điện ngự tiền thị vệ và thái giám.

Thứ ta muốn là thiên hạ. Vì vậy, phải lôi kéo được đại tộc như họ Tiết.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Đời này an lạc

Chương 9
Ta đã để mắt tới hôn phu của muội muội, dùng hết thủ đoạn để cướp về. Đêm động phòng, Bùi Ngộ Chu phát hiện cưới nhầm người, định bỏ đi ngay lập tức, nhưng bị ta cưỡng ép giữ lại. Từ đó, hắn coi ta như kẻ thù không đội trời chung, hận đến mức muốn ta chết đi sống lại. Cho đến năm thứ ba, gia đình ta bị tịch biên, gia đình tan nát. Trên đường lưu đày, ta mắc bệnh dịch, Bùi Ngộ Chu ngày đêm không ngủ chăm sóc ta. Khi ta khỏi bệnh thì hắn lại lâm bệnh nặng. Trước khi chết, hắn cầu xin: "Khương Nghiên Chi, ngươi có thể cút ra ngoài không? Ta không muốn nhìn thấy ngươi trước khi chết." Ta lủi thủi bước ra khỏi phòng, Bùi Ngộ Chu châm lửa đốt căn phòng ấy. Hắn không muốn để lại cho ta dù một mảnh xương. Sau khi trọng sinh, trong tiệc đính hôn của muội muội, ta lại một lần nữa gặp Bùi Ngộ Chu. #bere
4.4 K

Mới cập nhật

Xem thêm