Nhân Danh Anh Em

Chương 7

03/11/2025 22:48

Hoắc Nghi quả thật diễn hay hơn tôi nhiều.

Anh một tay bế ngang tôi lên, chuẩn chỉnh kiểu “bế công chúa”, trước khi rời đi còn không quên quay đầu lại nói với mẹ mình:

“Mẹ, bọn con đi trước đây. Còn chuyện liên hôn… cứ hủy đi ạ.”

Anh bế tôi suốt một đoan đường, cho đến khi ra tới chỗ đỗ xe, động tác dịu dàng đến mức khiến tôi suýt quên mất mình chỉ đang “diễn”.

Đặt tôi xuống ghế, anh còn cẩn thận kéo dây an toàn cho tôi.

Xe chạy ra khỏi khu biệt thự nhà họ Hoắc, tôi mới dần lấy lại tinh thần, vừa lau nước mắt, vừa thở phào.

Hoắc Nghi nghiêng đầu, giọng bình tĩnh:

“Có cần đến bệ/nh viện không?”

Tôi vỗ vỗ bụng, cười toe toét:

“Đến bệ/nh viện làm gì, trong bụng tôi ngoài không khí ra thì chỉ có... thêm tí không khí thôi, khỏe như trâu luôn.”

Anh hơi nhướn mày:

“Vậy đi ăn nhé. Cậu muốn ăn gì?”

Trời ơi, người anh em này quá hợp ý tôi rồi!

Tôi suýt thì bật hiệu ứng mắt lấp lánh như sao:

“Ăn gì cũng được hết á!”

Nhưng đời mà, “ăn gì cũng được” chưa bao giờ là thật sự “được”.

Chúng tôi ngồi trong một nhà hàng sang trọng đến mức ánh đèn pha lê cũng phản chiếu vị xa xỉ, và tôi bắt đầu lo sợ — kiểu nhà hàng thế này… có cho ăn no không vậy?

Quả nhiên, món ăn được dọn ra đều nhỏ xíu, trang trí cầu kỳ, mỗi dĩa chỉ như cho mèo nếm.

Tôi không dám ăn ngấu nghiến, sợ vừa ăn xong lại thấy đói, đành cẩn thận nhai từng miếng, trong lòng thầm rên:

“Thật sự là ăn không no…”

Nhưng mà không dám nói — giá ở đây chắc đủ nuôi tôi một tháng.

Tôi ăn nhanh hơn Hoắc Nghi, xong sớm liền ngồi ngẩn ngơ nhìn anh ăn, ánh mắt còn tha thiết đến mức gần như kêu c/ứu trong im lặng.

Anh vẫn thong thả, nhã nhặn, không hề bị tôi nhìn đến mất tự nhiên, thi thoảng còn ngước lên hỏi:

“Ăn no chưa? Có muốn gọi thêm gì không?”

Tôi vội lắc đầu:

“No rồi no rồi!”

…Thật ra bụng tôi đang réo ầm ầm.

Tôi thầm nghĩ, tối nay phải trốn ra ngoài ki/ếm mấy xiên nướng mới được.

Biết tôi không có chỗ để về, Hoắc Nghi liền nói:

“Về nhà tôi đi. Cậu muốn ở phòng nào cũng được. Sau này có thể còn phải phiền cậu giúp vài việc như hôm nay.”

Tôi vỗ ng/ực cam đoan:

“Không thành vấn đề! Chuyện nhỏ!”

Thế là thuận nước đẩy thuyền, tôi dọn vào ở luôn.

Nửa đêm, đúng mười hai giờ, bụng tôi biểu tình dữ dội.

Tôi rón rén mò xuống tầng dưới, vừa đi vừa tra xem quanh đây có quán ăn đêm nào không.

Kết quả— Không có một cái quán vỉa hè nào cả!

Không bún, không cháo, không xiên nướng, không cả gánh bánh mì.

Tôi mải tìm đến mức không nhận ra có người đang đứng ngay phía trước, đầu tôi thẳng tắp va vào một bờ ng/ực rắn chắc, lực phản lại mạnh đến nỗi tôi bật lùi mấy bước liền.

(Trời ạ, cái ng/ực này chắc chắn không phải của người bình thường đâu!)

Tôi ngơ ngác xoa trán, lúc này mới nhận ra — người chắn đường mình chính là Hoắc Nghi.

Người đàn ông có gương mặt lạnh lùng, góc cạnh, khi cau mày xuống lại toát ra vẻ nghiêm nghị và dữ dằn.

“Cậu đang làm gì vậy?”

Tôi ấp úng mãi không nói nên lời.

Chẳng lẽ lại bảo là… tối anh mời tôi ăn mà tôi vẫn đói à?

Thế thì khác nào đ/âm thẳng vào lòng tốt của người ta.

“Ờ… tôi, cái đó… tôi không ngủ được…”

Hoắc Nghi hơi nheo mắt:

“Không ngủ được? Hay là trong lòng có chuyện gì? Kỷ Duẫn, đừng giả vờ nữa, thừa nhận đi — có phải cậu…”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Cứu giá thành công

Chương 13
Ta là ám vệ theo hầu bên cạnh Sùng Vương từ nhỏ. Một lần liều mình cứu giá, bị trọng thương, chủ tử hỏi ta muốn phần thưởng gì. “Rời khỏi Sùng Vương phủ, làm một người bình thường, cưới vợ sinh con.” Chủ tử đồng ý. Ngay tối hôm đó, ta thu dọn đồ đạc rời đi. Ai mà ngờ được… Vừa bước ra khỏi cổng Sùng Vương phủ, ta đã bị mấy huynh đệ bên đội ám vệ trùm bao tải bắt cóc. Trong đêm bị ép thay hỉ phục, đưa thẳng lên giường chủ tử. “Không phải muốn cưới vợ sao? Bổn vương chiều theo ý ngươi.” Khăn voan đỏ bị vén lên, trước mắt ta lại là một thân hỉ phục đỏ rực giống hệt ta. “Chỉ là sinh con…” Hắn nhìn ta đầy ẩn ý, khóe môi khẽ cong: “Bổn vương thấy Tiểu Ngũ chắc không có năng lực đó đâu.”
212
3 Tắt đèn Chương 8
7 Ngôi Sao May Mắn Chương 11
11 Thai nhi báo thù Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm