1.
Với tư cách là thư ký tổng tài.
Lúc này, tôi đang bưng ly cà phê vừa pha xong, đứng bên ngoài phòng họp.
Tiếng chế giễu của người đàn ông bên trong vang vọng, đến mức cửa cách âm cũng không chặn nổi.
Tốc độ nói cực nhanh, nhả chữ rõ ràng rành mạch.
"Một, hai người các người, tôi thuê về để làm cái gì? Nói thật lòng nhé, bản kế hoạch này có phải các người dùng chân để viết không?"
"Mang ra chợ, mấy bà thím đi ngang qua cũng phải khen một câu: Rau ngon! Đúng là rau ngon!"*
*Chơi chữ: "Hảo thái" vừa có nghĩa là rau ngon, vừa có nghĩa là kém cỏi/gà mờ.
"Còn cái hồ sơ dự án này nữa, đọc hết hai mươi trang mà tôi vẫn không biết anh muốn nói cái gì. Anh có thể trình bày trọng tâm rõ ràng được không? Với khả năng tổ chức ngôn ngữ thế này, tôi mà đi đám tang chắc cũng chẳng biết ai c.h.ế.t!"
"Một lũ chỉ toàn protein*, ng/u si, đần độn, th/ần ki/nh! Làm ra một đống phân, thậm chí còn tự tin đến mức m.ô.n.g cũng không chùi đã mang đến trước mặt tôi!"
*Protein là một cách nói lóng, mỉa mai, ý muốn nói người bị c.h.ử.i rất "cứng đầu," "khó chịu," hoặc "có vấn đề,"giống như protein (chất đạm) là thành phần cấu tạo nên tế bào và cơ thể, có tính chất bền vững, đôi khi khó tan, và có thể bị biến tính.
"Lúc mẹ thiên nhiên tiến hóa, có phải các người quên mang n/ão theo không, có thể để tâm chút được không hả? Tôi bỏ tiền mời các người đến công ty là để chọc tôi tức c.h.ế.t hay là để làm việc?"
Trong phòng họp, mọi người thi nhau cúi gằm mặt xuống làm rùa rụt cổ, không ai dám ho he tiếng nào.
Nghe đến đây, tôi thức thời bưng cà phê quay đầu đi thẳng.
Sếp đang nổi cơn tam bành, tôi chán sống mới lao đầu vào họng s.ú.n.g.
Anh ta có thể uống ít đi một ly cà phê.
Nhưng tôi thì không thể chịu thêm một trận m/ắng nào nữa.
Viện cớ đi vệ sinh.
Đợi đến khi quay lại, trong phòng họp đã chẳng còn ai.
Tôi biết nguy cơ tạm thời đã được giải trừ.
Thế là tôi pha lại một ly cà phê khác, đi về phía văn phòng tổng giám đốc.
Cửa khép hờ.
Có người đã nhanh chân hơn tôi một bước.
Là trợ lý thư ký do bộ phận tài chính dùng qu/an h/ệ nhét vào, Trình Tư Tư.
Cô ta mặc chiếc váy ôm sát m.ô.n.g, chân đi giày cao gót đế đỏ mười phân, trang điểm tinh xảo.
Cô ta bóp giọng, yểu điệu nói:
"Giám đốc Thẩm, cà phê ngài cần đây ạ."
Vừa nói vừa cúi người, chuẩn bị đặt cà phê lên bàn.
Người đàn ông ngồi trước bàn làm việc, dáng người dong dỏng cao thẳng, dung mạo cực kỳ tuấn tú, mày ki/ếm mắt sáng.
Toát lên một vẻ ưu nhã và cao quý bẩm sinh.
Tuy nhiên lúc này.
Đôi mắt kia lại mang theo sự lạnh lùng quá mức.
"Cô là ai?"
"Ai cho phép cô vào đây?"
"Đây là việc của cô sao?"
"Ra ngoài."
Nụ cười trên mặt cô ta cứng đờ.
"Giám đốc Thẩm, tôi... tôi là trợ lý thư ký mới đến, Trình Tư Tư."
"Chị Nam Từ đang bận, chị ấy bảo tôi mang cà phê vào thay."
?
Là chính chủ, sao tôi lại không biết chuyện này nhỉ.
Người đàn ông đầu cũng không thèm ngẩng lên, tiếp tục phê duyệt tài liệu.
"Ra ngoài, đừng để tôi phải nói lại lần thứ hai."
Trình Tư Tư hít sâu một hơi.
Giây tiếp theo, chân cô ta như thể mọc trĩ đứng không vững, bưng cà phê định nhào về phía trước.
Người đàn ông vẫn ngồi yên bất động, giọng nói lạnh trầm.
"Khuyên cô trước khi hắt thì nghĩ cho kỹ, bộ vest này của tôi hai mươi vạn*, liệu cô có đền nổi không."
"......"
Cô ta lảo đảo, cuối cùng cũng ráng gượng đứng vững lại được.
Người đàn ông nhìn cô ta, ánh mắt đ.á.n.h giá từ trên xuống dưới một lượt.
Cười khẩy:
"Ăn mặc thành cái dạng này, xin hỏi cô đi làm cái gì vậy? Cô muốn cảnh sát đến bắt tôi lắm hả?"
"Tôi cũng không hiểu tại sao nhân sự lại tuyển cô vào, đến cái tác dụng làm bình hoa di động cũng không đạt. Muốn thay thế vị trí của thư ký Quý ư? Nhưng cô vừa không đẹp bằng cô ấy, năng lực cũng chẳng bằng một phần nghìn của cô ấy."
Tôi không nhịn được mà nhếch môi cười.
M/ắng tôi lâu như vậy, cuối cùng tên sếp ch.ó má này cũng nhìn ra điểm tốt của tôi rồi.
Thế nhưng, tôi đã mừng vội quá sớm.
Anh ta bổ sung thêm:
"Tất nhiên, tôi không hề khen cô ấy, cũng không phải đang m/ắng cô, tôi chỉ đang trần thuật một sự thật, giống như việc thư ký Quý ăn mặc còn quê mùa hơn cả bà nội tôi vậy."
"......"
Nụ cười trên mặt Trình Tư Tư đã sắp không giữ nổi nữa rồi.
"Hay là, cái cô nhắm đến là vị trí bà chủ?"
Giọng điệu anh ta mang theo sự chế giễu không hề che giấu.
"Con người đừng nên theo đuổi những thứ vốn dĩ không thuộc về mình, thay vì ôm ấp cái ảo tưởng một đêm bay lên cành cao làm phượng hoàng viển vông đó, chi bằng trau dồi bản thân nhiều hơn. Tôi khuyên cô trước tiên nên đi kiểm tra xem có bị Parkinson hay động kinh không đã."
"......"
Đáng lẽ phải dự đoán được từ trước.
Cái miệng đ/ộc địa của Thẩm Diệp cũng đâu phải mới ngày một ngày hai.
Cô ta bưng cà phê khóc lóc sụt sùi đi ra.
Lúc đi ngang qua cửa, còn không quên ng/uýt tôi một cái.
???