Dưới lớp áo mũ chỉnh tề

Chương 9

20/01/2026 17:09

Liêu Hàn Tinh sau cơn đi/ên liền ngủ thiếp đi.

Tôi lê bước đến phòng tắm với thân thể bị bạo hành, tự mình rửa sạch sẽ, khoác lên bộ quần áo chỉnh tề rồi đến thư phòng.

Cơ thể đ/au nhức nhưng lại ngủ rất say.

Giấc mơ lại hỗn lo/ạn.

Tôi lại mơ thấy năm mình mười sáu tuổi, một thiếu niên g/ầy gò, xinh đẹp và ngây thơ.

Mơ thấy bàn tay đeo găng trắng của một người lớn không rõ mặt đưa ra.

Thiếu niên với bàn tay bẩn và g/ầy ấy đã đặt vào đó với tất cả sự tin tưởng.

Rồi sau đó là những đêm tiệc say sưa, sống dở ch*t dở. Rồi tầng hầm, sống không bằng ch*t.

Thiếu niên ấy m/áu lệ đầm đìa, tiếng kêu thảm thiết, nhưng những khuôn mặt không rõ ràng kia chẳng chút xót thương, chỉ có những tiếng cười thích thú.

Sự đ/au đớn, nh/ục nh/ã, bẩn thỉu đã trở thành một phần của cuộc đời cậu.

Dù sau này khoác lên người bộ cánh hoàn hảo, cũng không thể rửa sạch thứ bẩn thỉu kinh t/ởm trong huyết mạch.

Rồi khuôn mặt ấy biến thành Liêu Hàn Tinh.

Cùng một con hẻm, cùng cảnh ngộ, cùng thân thể g/ầy guộc dơ dáy, cùng đôi mắt khát khao tình yêu và c/ứu rỗi.

Trong mơ, Liêu Hàn Tinh ngồi trên giường b/ệnh, siết ch/ặt điện thoại đến trắng bệch đ/ốt ngón tay, cúi đầu cắn nát môi mới thốt lên:

"Chú đến thăm tôi được không? Tôi nhớ chú rồi."

Trả lời nó đi. Trả lời nó đi.

Trả lời hắn đi.

Nhưng một con sóng lớn ập đến nhấn chìm tôi. Tôi không thể thốt ra lời nào.

Nhìn Liêu Hàn Tinh phía trên mặt nước, mặt mày tái mét, vô h/ồn nhìn chằm chằm vào chiếc điện thoại đã tắt nguồn.

Một giọt lệ rơi xuống mặt nước.

Tôi nghe thấy một lời nói dối đầy kìm nén: "Lôi Tiêu, tôi gh/ét chú."

Tiếng chuông điện thoại chói tai kéo tôi về thực tại. Tôi mở bừng mắt, xoa xoa thái dương đang đ/au nhức rồi bắt máy.

Tiếng gào thét của Liêu Thanh Phong khiến tôi tỉnh cả người: "Lôi Tiêu! Thằng khốn, mày dám xóa kết bạn với tao à!"

Tôi không chỉ dám xóa kết bạn, tôi còn dám "chơi" cả cháu của ông nữa kìa.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Khi Nho Chín

Chương 13
Tôi thích Tống Thời Niên, bạn thân của anh trai tôi. Tôi theo sau lưng anh suốt 2 năm, anh vẫn hoàn toàn dửng dưng. "Anh lớn hơn em 7 tuổi, trong mắt anh, em vẫn chỉ là một đứa trẻ." "Anh chỉ coi em như em trai thôi." “Em không phải là kiểu người anh thích.” Tôi luôn cho rằng anh thích mình, chẳng qua vì áp lực khoảng cách tuổi tác nên mới kiềm chế, nhẫn nại. Cho đến khi xe của tôi bị tông trúng, lúc gọi điện thoại cho anh để được an ủi, trước mắt tôi đột nhiên xuất hiện một dòng bình luận: [Thụ pháo hôi này buồn cười quá, hắn tưởng giả vờ đáng thương là có thể làm nam chính mềm lòng sao? Mơ đẹp thật đấy.] [Bạch nguyệt quang của nam chính sắp về nước rồi, thụ bảo bối chín chắn, quý phái nhà chúng ta mới là gu của nam chính. Chẳng bù cho thụ pháo hôi, ngày nào cũng quần jean áo phông, ăn mặc như học sinh cấp 2, nam chính coi hắn như em trai đã là nể mặt hắn lắm rồi.] [Đã thế hắn còn nghĩ nam chính thích mình nữa chứ, rốt cuộc là uống bao nhiêu rượu rồi vậy? Uống đến mức phát bệnh hoang tưởng luôn rồi.] [Mong chờ cảnh hắn tiếp tục đeo bám, làm tổn thương thụ bảo bối, rồi bị nam chính tống vào tù, ha ha ha.]
231
3 Đắm Hải Chương 16
4 Lễ Vụ Chương 11
6 Tư Nam Chương 9
7 Mệnh đã định Chương 12.
11 Lãng Tử Quay Đầu Chương 16

Mới cập nhật

Xem thêm