Tình Yêu Của Ma Cà Rồng

Ngoại truyện

30/09/2024 16:11

Ngoại truyện

Ta là mẹ của Cung Uyển.

Qu/an h/ệ giữa ta và mẹ Cung Trạm, Cung Nguyệt, giống như cừu và sói vậy.

Ta là cừu, cô ấy là sói. Chỉ có điều, con sói này là một con sói biết ơn báo đáp không ăn th!t cừu.

Rất nhiều năm trước, nàng đi lạc vào thế giới loài người, bị loài người truy cùng gi*t tận.

Khi đó ta mới mười ba mười bốn tuổi, thấy đôi mắt nàng cùng tuổi lộ vẻ sợ hãi cùng kinh hoảng, không đành lòng đem nàng giấu ở trong tầng hầm ngầm, cũng chỉ dẫn người đuổi gi*t đi một phương hướng khác.

Nàng nắm lấy tay ta trước khi chạy trốn và nói, "Tớ chắc chắn sẽ trả ơn cho cậu."

Kỳ thật, ta căn bản không cần nàng báo đáp.

Vài năm sau, ta kết hôn và có con. Lại bị trầm cảm sau sinh tr/a t/ấn muốn ch*t.

Cũng không biết như thế nào liền quyết định một bước đi.

Ta ôm Cung Uyển từ trên cao rơi xuống, mới sinh lòng hối h/ận.

Ta không thể, để cho con bé cũng theo ta đi tìm ch*t!

Khi mở mắt ra, là một khuôn mặt giống như đã từng quen biết.

Sau đó, ta mới biết được Cung Nguyệt lợi dụng khe hở thời không đi qua, nhìn thấy ta nằm ở một bên hôn mê bất tỉnh, cùng Cung Uyển bên cạnh ta.

Nàng liếc mắt một cái liền nhận ra ta, liền mang ta về nhà.

Dưới sự chăm sóc của Cung Nguyệt, b/ệnh tình của ta dần dần giảm bớt.

Nàng đã tìm mọi cách để che giấu mùi vị của chúng ta.

“Nhưng còn kịp đưa chúng ta trở về thế giới loài người, ta đã bị m/a cà rồng phát hiện."

Nguyên nhân là ta bị giấu ở nhà, rất muốn ra sân phơi nắng một chút.

Cô ấy nói mặt trời trên thế giới này là giả, nhưng ta thật sự ngột ngạt quá lâu, nói chỉ là ra ngoài hít thở không khí, lập tức trở về.

Không nghĩ tới, đi tới trong sân, lại tận mắt thấy hình ảnh một đám mà cà rồng vì một con người mà tranh đấu.

Con ngươi đỏ như m/áu của bọn họ, răng nanh dài mà nhọn, móng vuốt sắc bén bén nhọn, làm cho ta sợ hãi, khủng hoảng.

Ngay khi ta nhìn con m/a cà rồng cầm đầu cắn một miếng vào cổ con người, sợ tới mức muốn thét lên, nàng ấy vội bịt miệng ta lại.

Kéo ta vào trong nhà.

Cung Nguyệt lúc này mới thành thật nói, nói ta hiện giờ kỳ thật là thế giới m/a cà rồng.

Vừa rồi nếu không che giấu kịp khí tức của con người, ta rất có thể đã bị phát hiện.

Nàng lại nói cho ta biết điều kiện tiên quyết muốn bảo vệ tính mạng ở thế giới m/a cà rồng - - không được lo lắng cùng sợ hãi.

Nếu không, thảo dược cũng không thể che dấu mùi người trên người ta.

Thế nhưng, biết được chân tướng ta làm sao còn có thể thản nhiên đối mặt với những kẻ địch bên cạnh có thể biến ta thành con mồi mà đi săn bất kỳ lúc nào đây?

Ta ý thức được tâm tính của mình không có khả năng bình thản như vậy, nói không chừng bất cứ lúc nào cũng có thể mất mạng.

Nếu Cung Uyển vẫn không thể quay về, chỉ hy vọng con bé có thể an ổn vượt qua cả đời này.

Ta nhiều lần dặn đi dặn lại Cung Trạm lúc ấy chỉ mới năm sáu tuổi:

"Tiểu Trạm, nếu một ngày nào đó dì ch*t, con ngàn vạn lần không được nói cho Tiểu Uyển biết con bé là con người."

“Để cho con bé vô ưu vô lự làm một m/a cà rồng giả.”

Lúc ta nói lời này, Cung Nguyệt cũng vẻ mặt sầu lo gật đầu.

Nàng nhất định cũng đã dự đoán được nguy cơ.

Không nghĩ tới, trực giác của chúng ta chuẩn như vậy, trước khi tìm được phương pháp quay về thế giới loài người, ta bị phát hiện.

Cung Nguyệt vì bảo vệ ta, bị đồng loại s/át h/ại.

Mà ta, khi hấp hối, ý thức tiêu tán, phảng phất nhìn thấy kết cục sau này của Tiểu Uyển.

Chỉ mong Cung Trạm, có thể che chở nàng thuận lợi lớn lên......

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Đừng Nói Lớn Tiếng

Chương 11
Để bảo vệ tiểu hoàng đế đăng cơ khi còn niên thiếu, ta đã giam cầm hắn ở Trích Tinh Lâu suốt ba năm. Triều thần nói ta giẫm lên thiên tử để hiệu lệnh chư hầu, người đời bảo ta có dã tâm lang sói. Nhưng ta không quan tâm. Bên ngoài bức tường cung cấm, người người đều muốn lấy mạng hắn, ta lại cố tình muốn bảo vệ hắn cho bằng được. Ta cố tình muốn hắn ngồi thật vững trên ngai vàng ấy. Ta thay hắn sát hại gian thần, thanh trừng ngoại thích, cản lại cả chiếu thư phế đế. Cho đến khi chính tay hắn đâm lưỡi dao vào lồng ngực ta. Tiểu hoàng đế xinh đẹp rũ mắt nhìn ta, giọng nói lạnh thấu xương tủy: "Hoàng thúc, thiên hạ này, rốt cuộc cũng không dung nổi dã tâm của ngài." Đến lúc này ta mới nhận ra, đứa trẻ mà mình luôn nhốt trong lầu cao, từ lâu đã trưởng thành rồi. Vừa mở mắt ra lần nữa, ta đã trọng sinh trở về ngày đưa hắn vào Trích Tinh Lâu. Thiếu niên thiên tử đứng bên trong cánh cửa, trên cổ tay vẫn còn quấn sợi xích sắt do chính tay ta buộc vào. Ta mỉm cười rũ mắt, đặt chiếc chìa khóa vào lòng bàn tay người: "Bệ hạ, người tự do rồi." Tiểu hoàng đế nhìn chằm chằm vào chiếc chìa khóa ấy, nhưng các khớp ngón tay lại dần dần siết chặt đến trắng bệch.
Boys Love
Cổ trang
Đam Mỹ
0