Dưới Gốc Cây Lê

Chương 6

19/12/2024 21:44

“Thích tôi?”

Không phải là tôi tự ti hay coi thường bản thân mình.

Nhưng xung quanh anh ta có rất nhiều người đẹp, hơn nữa Quý Duật thoạt nhìn cũng không giống loại người yêu đương m ù q u á n g.

Tại sao anh ta lại thốt ra những lời như này được nhỉ.

Vẻ mặt của tôi lần nữa khiến Quý Duật vui vẻ:

“Nếu em thật sự quan tâm đến số tiền kia như vậy thì hãy giúp tôi một việc.”

“Việc gì?”

“Tối mai tôi có một buổi tiệc thương mại và cần một quý cô đi cùng.”

Tôi chưa từng tham dự tiệc tối nào sang trọng như vậy.

Mặc dù trước đây luôn bị Phó Thời Viễn mang ra ngoài, nhưng đều là những buổi tiệc riêng tư.

Hết thảy đều là những người bạn bè thân thiết của hắn.

Hắn chưa bao giờ dẫn tôi đi đến những buổi tiệc xã giao sang trọng như thế.

Xe dừng ở cửa khách sạn Hoa Viên, tôi ngồi bên cạnh Quý Duật đột nhiên có chút khẩn trương.

“Anh chắc chắn muốn tôi cùng đi sao? Tôi có thể sẽ khiến anh m ấ t mặt đấy.”

“Đừng quá bận tâm, lát nữa em chỉ cần đứng bên cạnh tôi, cứ ăn uống thoải mái là được rồi.”

Sau đó Quý Duật ghé sát vào tai tôi:

“Những món tráng miệng ở đây đắt lắm, em nhớ ăn nhiều một chút.”

Hơi thở ấm áp của anh phả vào tai tôi, bất giác không tự nhiên tôi vội quay mặt về hướng khác và nhìn thấy Phó Thời Viễn.

Hắn đứng bên cạnh chiếc xe màu đen quen thuộc, lạnh lùng nhìn về phía tôi và Quý Duật.

Từ trong xe bước ra, là thiên kim của tập đoàn Minh Tư, Kỳ Mạn tiểu thư.

Tôi vội rời mắt và giả vờ như không quen biết gì hắn.

Thật may mắn vì trước đây tôi đã không tham dự những bữa tiệc thương mại như thế này.

Bởi vì nó thật sự nhàm chán!

Tôi đi bên cạnh Quý Duật, khuôn mặt thỉnh thoảng nở ra một nụ cười c ứ n g đ ờ và vẫn chưa ăn được gì.

“Em đang không khỏe à?”

Tôi thành thật trả lời: “Có một chút.”

Quý Duật vốn định cùng tôi đến khu đồ ngọt ăn một chút gì đó, đi được nửa đường liền có người chặn lại, anh ta đành phải nói với tôi:

“Em cứ tìm gì đó Iót bụng một chút đi, lát nữa tôi sẽ quay lại bên em.”

Như được thả tự do, lúc tôi giơ khay chuẩn bị gấp thức ăn, đột nhiên từ bên cạnh vươn ra một bàn tay.

Phó Thời Viễn không biết xuất hiện từ lúc nào, vẻ mặt âm trầm trực tiếp kéo tôi ra ban công.

“Làm l o ạ n đủ chưa?”

Tôi hất tay Phó Thời Viễn ra: “Anh đang làm gì vậy?”

Vẻ mặt hắn mang theo vài phần t ứ c g i ậ n, “Đây không phải nơi cô nên đến hãy mau trở về.”

“Nếu nhớ không lầm tôi đến đây cùng Quý Duật.”

“Tôi đến lúc nào và đi lúc nào thì liên quan gì đến anh?”

Nghe những lời lẽ như thế, vẽ mặt Phó Thời Viễn càng trầm hơn:

“Tất cả mọi người đều biết cô là người của tôi, hiện tại cô cùng Quý Duật ở cùng nhau là muốn làm cho tôi khó xử?”

Tôi còn chưa mở miệng phản ứng, giọng nói của một cô gái đã truyền tới:

“Thời Viễn, sao anh không vào trong?”

Là Kỳ Mạn.

Cô ta đi tới, thuận thế ôm lấy cánh tay Phó Thời Viễn nhìn về phía tôi:

“Trông cô có chút quen mặt.”

Kỳ Mạn nghĩ đến điều gì đó nhìn về phía Phó Thời Viễn:

“Đây có phải là người ở nhà anh hay không...”

Dù cô ta không nói ra những từ ngữ phía sau thì tôi cũng biết nó là gì.

Không gì khác hơn chính là "bảo mẫu", "h ầ u g á i", "người giúp việc".

“Cô đến vừa kịp lúc, r ư ợ u Champagne của tôi hết rồi, có thể giúp tôi rót thêm được không.”

Cô ta cầm ly r ư ợ u đưa tới trước mặt tôi, ý cười dịu dàng, tựa hồ cũng không cảm thấy đây là một yêu cầu quá đáng.

Còn Phó Thời Viễn vẫn đứng bên cạnh lạnh lùng nhìn.

Chờ tôi tự biến mình thành con ngốc.

Tôi sớm đoán được điều đó, ly r ư ợ u này việc gì tôi phải nhận.

Chưa kể tôi đã rời khỏi nhà họ Phó và hôm nay ở đây với thân phận là bạn gái của Quý Duật, tôi cũng không thể làm anh ấy m ấ t mặt.

Trong lúc giằng co, đột nhiên có một bàn tay từ phía sau vươn ra, thay tôi tiếp nhận ly r ư ợ u kia.

Nụ cười của Kỳ Mạn trở nên c ứ n g đ ờ: “Quý Duật?”

Quý Duật ôm lấy eo tôi, tay còn lại đưa cho tôi một cái khay bánh ngọt:

“Anh đã lấy một ít bánh ngọt cho em, các loại bánh ở đây đều rất nổi tiếng, em hãy dùng thử một ít.”

Sau đó Quý Duật nhìn về phía Kỳ Mạn:

“Tôi sẽ đi rót r ư ợ u cho Kỳ tiểu thư.”

Bầu không khí lúc này liền trở nên kỳ dị.

Kỳ Mạn đương nhiên không thể nào thất lễ để Quý Duật rót r ư ợ u cho cô,

“Không cần, chúng tôi chỉ đùa thôi.”

Quý Duật cũng không làm lớn chuyện:

“Nếu như không còn chuyện gì, chúng tôi xin phép đi trước.”

Nói xong Quý Duật dừng bước:

“Đúng rồi, nghe nói vào tháng sau hai vị sẽ tổ chức tiệc đính hôn, chúc mừng chúc hai vị có buổi tiệc đính hôn vui vẻ.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Gen Kém Chất Lượng

Chương 15
Alpha thiếu gia thật bị mất trí nhớ. Quên mất rằng trước đây từng yêu tôi, người vốn là thiếu gia giả. Các trưởng bối nói rằng anh nên trở lại đúng quỹ đạo. Tìm một người có gen ưu tú nhất để kết hôn. "Hai đứa Alpha ở bên nhau, đúng là làm mất mặt cha mẹ đã khuất!" Tôi bị các chú bác đuổi khỏi nhà, rồi còn bị giám sát suốt ba năm. Tôi thử tìm cách tiếp cận Bùi Tự Chu, nhưng lần nào cũng bị ngăn cản. Cho đến khi tin tức Bùi Tự Chu kết hôn được công bố. Bọn họ cuối cùng cũng chịu yên ổn, tôi cũng vậy. Nhưng vài ngày sau, Bùi Tự Chu lại tình cờ đến cửa hàng tiện lợi nơi tôi làm thêm, mua một hộp bao cao su siêu mỏng. Alpha vừa thanh toán vừa nhìn tôi đầy dò xét. Những người giám sát tôi cũng biến mất. "Chúng ta… có phải đã từng gặp nhau ở đâu rồi không?"
421
10 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 445: Phong Ấn Tượng Đất

Mới cập nhật

Xem thêm