Thần Đạo Đan Tôn

Chương 1297: Người ngọc nơi nào? (Hạ)

05/03/2025 19:49

- Ta là thị vệ của Tạ đại tướng quân… Tả Tiền Úy Mã Chương, ngươi là người phương nào, hãy xưng tên ra!

Tạ đại tướng quân? Tả Tiền Úy?

Lăng Hàn kinh ngạc, hắn biết ba người này đều là tướng sĩ trong quân, nhưng để hắn không giải thích được là, Thiên Phượng Thần Nữ như thế nào sẽ cùng quân đội nhấc lên qu/an h/ệ? Bằng không mà nói, sao ba người này sẽ xuất hiện ở đây?

Hắn trầm ngâm mới nói:

- Tại hạ Lăng Hàn, tới đây tìm một vị cố nhân, chẳng biết Mã đại nhân lại tới làm gì?

- Hanh, ngươi cũng dám xen vào việc của người khác?

Một tên binh sĩ quát, chỉ là lúc này không có rút đ/ao.

Lăng Hàn cười nhạt nói:

- Ở đây không như chiến trường, không cần ra vẻ ta đây!

- Hanh, không thấy Thiên Phượng nữ, ngươi đã tự xưng là bạn cũ của nàng, vừa lúc hỏi ngươi, nàng đi nơi nào?

Mã Chương nhìn chòng chọc Lăng Hàn, trong ánh mắt tán phát ra sát khí, rất có tư thế một lời không hợp liền rút đ/ao.

Không thấy Thiên Phượng nữ?

Trong lòng Lăng Hàn gi/ật mình, tại sao ba người này muốn tìm Thiên Phượng Thần Nữ, là xuất phát từ mệnh lệnh của người nào? Sắc mặt của hắn cũng chuyển lạnh, đây là nghịch lân của hắn, không cho người khác đụng vào.

- Ta ngược lại cũng muốn biết, tại sao các ngươi muốn tìm bằng hữu của ta!

Hắn điềm nhiên nói.

- Bắt!

Mã Chương không trả lời, trực tiếp sai người xuất thủ.

Xoát, xoát, hai tên binh sĩ lập tức thoát ra, bọn họ tuyệt đối không phải binh lính bình thường, bằng không làm sao có thể có tu vi Nhật Nguyệt Cảnh tiểu cực vị, vừa ra tay, lực lượng của Nhật Nguyệt Cảnh kích b/ắn, hết sức kinh người.

Nhưng Lăng Hàn ngay cả chống đỡ cũng lười, chỉ hừ một tiếng, một tia Thiên Uy lưu chuyển, hai người kia nhất thời rên lên một tiếng, ngay cả đ/ao trong tay cũng cầm không được, rơi xuống đất, mà hai người cũng trực tiếp nằm xuống.

Bọn họ không khỏi h/oảng s/ợ, đối phương cũng chỉ là tiểu cực vị, thậm chí còn chỉ là sơ kỳ, nhưng ở trước mặt đối phương, bọn họ ngay cả ra một chiêu cũng không làm được, chênh lệch này lớn đến quá mức rồi.

- Ân?

Trong ánh mắt Mã Chương chợt bùng lên chiến ý kinh người, thực lực của Lăng Hàn kí/ch th/ích hắn, để hắn như về tới chiến trường, gặp phải đối thủ cường đại.

- Vì sao các ngươi muốn tìm Thiên Phượng nữ?

Lăng Hàn lại hỏi, lúc này đây, hắn không che dấu thực lực bản thân chút nào, khí thế cường đại quyển đãng, như một Vương giả phủ xuống.

- Tiểu tử, ngươi thật ngông cuồ/ng!

Mã Chương hừ một tiếng, rút đ/ao mà ra, xoát, hàn quang kinh thiên, đ/á/nh tới Lăng Hàn.

Lăng Hàn ngưng tụ một quyền, đón nhận ánh đ/ao.

Thình thịch, nắm tay đ/á/nh tới ánh đ/ao, bùng ra một đạo quang mang kinh người, thình thịch, hai tên lính nhất thời bị đ/á/nh bay ra ngoài, mà dưới lực lượng khổng lồ trùng kích, viện cũng bị phá hủy trong nháy mắt.

Lăng Hàn gi/ận dữ nói:

- Hỗn đản, lại dám hủy nơi đây!

Hắn huy động quyền liên tục, đ/ập tới Mã Chương.

Mã Chương vừa gi/ận vừa sợ, đ/á/nh hư nơi đây cũng không phải chỉ có phần của hắn, lẽ nào ngươi không có xuất thủ sao? Lại dám chỉ trích hắn, thực sự là hòa thượng m/ắng đầu trọc. Chỉ là tiểu tử này quả thực bi/ến th/ái, rõ ràng chỉ là Nhật Nguyệt Cảnh tiểu cực vị sơ kỳ, sao chiến lực không kém gì hắn?

Phải biết rằng, hắn chính là Nhật Nguyệt Cảnh trung cực vị đỉnh phong, lực lượng mạnh hơn Lăng Hàn rất nhiều, chỉ là đối phương lại có một lực u/y hi*p cường đại, làm hắn phát huy thất thường, lực lượng không thể hiện ra hết, chỉ có thể liều cái bình thủ.

Quá kinh người, trong Đế Triều lúc nào toát ra Vương giả trẻ tuổi như thế?

- Bại cho ta!

Hắn hét lớn, một bên quơ đ/ao ch/ém đi/ên cuồ/ng, hắn là quân sĩ kinh nghiệm chiến trường, không thiếu nhất chính là chiến ý.

- Hanh!

Lăng Hàn một quyền tiếp một quyền, cuồ/ng đ/ập Mã Chương.

Thình thịch thình thịch thình thịch, hai người kịch chiến, một cái lực lượng mạnh hơn, một cái khác thì có một tia Thiên Uy, đúng là liều mạng đến chẳng phân biệt được cao thấp. Nhưng tiểu viện này tự nhiên là xui xẻo, bị lực lượng đ/á/nh cho nát bấy, hoàn toàn biến thành phế tích.

Kịch chiến một hồi lâu, Lăng Hàn cùng Mã Chương đồng thời ngừng chiến.

Bọn họ đều không có động thực, cũng kiêng kỵ lẫn nhau, ai biết đối phương ẩn dấu sát chiêu gì.

- Tiểu tử, chúng ta còn có thể tái kiến!

Mã Chương mang hai tên lính rời đi.

- Dĩ nhiên còn có thể tái kiến, ngươi còn phải dựng lại tiểu viện này cho ta!

Lăng Hàn ở phía sau kêu lên.

Mã Chương thiếu chút nữa lảo đảo, tiểu tử này thật đúng là nhớ mãi không quên, dựa vào, cũng không phải một người hắn phá a!

Lăng Hàn nhìn đối phương rời đi, nhưng không có truy kích.

Hiển nhiên, đối phương cũng bắt không, không biết Thiên Phượng Thần Nữ hạ lạc, đây là nguyên nhân hắn không dây dưa với đối phương. Hơn nữa, ngược lại hắn cũng biết thân phận của đối phương, người dưới trướng Tạ đại tướng quân.

Tạ đại tướng quân? Chắc là Tạ Tiền đi, một trong tứ đại tướng của Đại Xích Dương Đế Triều, nghe nói là cường giả Hằng Hà Cảnh, còn cụ thể là cấp bậc gì thì không biết, cường giả như vậy nếu mình không nói, ai có thể đo lường được tu vi của hắn?

Đã như vậy, hòa thượng chạy trốn miếu chạy không được.

Lăng Hàn quay lại, có thể đám người Khang Tu Nguyên biết Thiên Phượng Thần Nữ đi nơi nào, thậm chí, có khả năng đi Hàn Lâm Các, hắn vừa khéo bỏ lỡ.

Hai ngày sau, hắn trở về Đại Doanh Thành.

- Sư phụ! Sư phụ!

Khang Tu Nguyên vừa nhìn thấy hắn, liền lập tức kêu lên, trên mặt hiện đầy khẩn trương cùng kinh hoảng.

- Làm sao vậy?

Lăng Hàn hỏi.

- Thư của sư nương!

Khang Tu Nguyên đưa qua một phong thơ.

Trong lòng Lăng Hàn vốn bất định, vội vã đoạt lấy, ánh mắt đảo qua, rất nhanh liền biết từ đầu đến cuối.

Kỳ thực sự tình rất đơn giản.

Vân Phượng Tông vì đề thăng địa vị, có ý định đặt qu/an h/ệ với Tạ đại tướng quân. Nhưng đường đường cường giả Hằng Hà Cảnh, sẽ để ý một thế lực Nhật Nguyệt Cảnh sao? Như vậy, Tạ đại tướng quân trèo không lên, nhưng có thể đường cong c/ứu quốc a.

Bọn họ liền tìm tới đệ thất thế tôn của Tạ đại tướng quân, Tạ Đông Lai.

Tạ Đông Lai là người trẻ tuổi rất xuất sắc trong Tạ gia, tu đạo bất quá 10 vạn cũng đã là Nhật Nguyệt Cảnh Đại viên mãn, ở Tạ gia nắm giữ một ít quyền phát biểu. Mà nếu hắn có thể đột phá đến Tinh Thần Cảnh mà nói, sẽ trở thành nhân vật hết sức quan trọng của Tạ gia.

Vân Phượng Tông muốn đám hỏi với Tạ gia, đối tượng là vị Tạ thế tử này.

Tạ Đông Lai được mời đến, Thiên Phượng Thần Nữ cũng bị tông môn cuống trở lại, kết quả Tạ Đông Lai liền thấy Thiên Phượng Thần Nữ, trở về Đế Đô không có vài ngày, liền phái người truyền tin, muốn cưới Thiên Phượng Thần Nữ làm thiếp.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Hoàng đế thẳng nam ta thầm yêu… hóa ra là kẻ giấu kín chuyện đoạn tụ

Chương 19
Ngày phò tá Bùi Doanh lên ngôi, hắn ban cho ta chức vị thừa tướng. Trên long sàng, hắn quấn lọn tóc ta quanh đầu ngón tay, giọng điệu không giấu nổi vẻ vui mừng. “Thẩm Chước, trẫm đã nói từ lâu rồi, thiên hạ này… sớm muộn cũng là của hai chúng ta.” Thuở thiếu niên, ta từng hứa với Bùi Doanh sẽ ở bên hắn cả đời. Dẫu lòng ta vốn hướng về giang hồ tự tại, vẫn cố gắng ở lại, cùng hắn chống đỡ sóng gió, giúp hắn ngồi vững ngai vàng. Nhưng nhìn cuốn tranh tuyển tú hắn đưa tới, Lại níu ta kể về thân phận của từng tiểu thư thế gia. Ta mới chợt tỉnh ngộ. Hắn là hoàng đế. Là bậc thiên tử tương lai hậu cung ba nghìn giai lệ, đứng trên muôn người. Một người như vậy… Sao có thể chấp nhận nam nhân được chứ. Rời khỏi long sàng, ta quỳ xuống. “Thần cả gan… nay khẩn cầu được từ quan hồi hương, mong bệ hạ thành toàn.”
979
2 Xoá bỏ Omega Chương 15
3 Đồng Trần Chương 36
12 Lỡ làng Chương 14

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Hồ Điệp Mất Kiểm Soát

Chương 24
Tôi và thái tử gia nhà họ Tạ từng có một đoạn tình cảm nồng nhiệt thời đại học. Anh vốn là kẻ kiêu ngạo khó thuần, tính tình lại tồi tệ, thế nhưng lại chỉ chấp nhận nhún nhường và ngoan ngoãn nghe lời duy nhất một mình tôi. Cho đến khi tôi tuyệt tình rũ bỏ anh để ôm tiền biến mất, anh hận tôi thấu xương tủy, sự sụp đổ đó từng khiến anh suýt chút nữa là mất đi nửa cái mạng. Sáu năm sau gặp lại, anh đã trở thành một tay đua nổi tiếng lẫy lừng. Còn tôi, trong một tình thế trớ trêu, lại bị kéo đến để thực hiện buổi phỏng vấn độc quyền với anh. Tôi cố giữ vẻ bình thản, cứng đờ đọc theo kịch bản: "Nguyên nhân khiến anh và mối tình đầu chia tay là gì?" Hốc mắt anh bỗng chốc ửng đỏ và ươn ướt, anh lạnh lùng liếc nhìn tôi: "Không biết. Tôi cũng muốn hỏi thử xem, tại sao ngày đó cô ấy lại không còn cần tôi nữa."
Chữa Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Ngôn Tình
0