Sau khi trở về, tôi lập tức lên đường tìm cha mẹ của 9 bé gái này.
Phải dùng m/áu thân nhân ruột thịt mới có thể triệu hồi h/ồn phách các bé trở về.
Trong lúc tôi bận rộn với những việc này.
Sư huynh vốn đã không ngờ tôi có thể thoát khỏi trận pháp, vẫn đang mải mê khởi động đại trận.
Năm ngày sau, tôi vội vã đến gặp hắn.
Thấy tôi xuất hiện, hắn vô cùng kinh ngạc:
"Sư muội? Cô... cô còn sống? Không ngờ cô còn có bản lĩnh này. Chuyện đã đến nước này, nếu cô cứ ngoan cố ngăn cản tôi, vậy chúng ta cứ thử xem ai hơn ai thua!"
Sư huynh bắt ấn chuẩn bị đấu pháp với tôi.
Nhưng tôi chỉ cười lắc đầu, đứng dưới gốc cây ngắm nhìn chân trời xa.
Trong làn gió nhẹ, tiếng còi cảnh sát vang lên từ phía xa.
"Sư huynh."
Tôi đưa tay vuốt lại mớ tóc mai loà xoà bên tai.
"Thời đại... đã khác rồi."
Nhạc Dương: "......"