Độc Tôn Tam Giới

Chương 778: Đan thành ban thưởng 1

05/03/2025 21:23

Tâm tình kích động, dật vu ngôn biểu.

Rốt cục, Đan Hỏa dập tắt, lô đỉnh bốc lên sương m/ù lượn lờ, một mùi thơm đan dược quanh quẩn trong không dứt, không ngừng từ trong Đan Đỉnh tràn ra.

Vân Niết trưởng lão gấp khó dằn nổi, mở nắp ra, một viên Huyền Long Đan sáu văn sáng chói xuất hiện.

- Thượng phẩm.

Giang Trần thoáng nhìn qua, lập tức cho ra phán đoán của mình.

Vân Niết trưởng lão nhất cổ tác khí, tiếp tục luyện chế.

Lại bởi vì tâm tình quá kích động, viên Huyền Long Đan sáu văn thứ hai, bởi vì thao tác có một chút khuyết điểm, chỉ đạt tới Trung phẩm.

Thời điểm luyện chế viên thứ ba, tâm tình của Vân Niết trưởng lão lại lần nữa bình phục, dựa theo tiết tấu lần thứ nhất. Lúc viên thứ ba ra lò, lại là Thượng phẩm.

Mặc dù không có xuất hiện Cực phẩm, nhưng hai viên Thượng phẩm, một viên Trung phẩm, đã vượt xa Vân Niết trưởng lão mong muốn rồi.

Trước khi Giang Trần xuất hiện, nguyện vọng của Vân Niết trưởng lão, chỉ là luyện chế ra một viên Huyền Long Đan sáu văn Hạ phẩm.

Mà giờ khắc này, thu hoạch hiển nhiên là vượt xa chỉ tiêu rồi.

- Chúc mừng Vân Niết trưởng lão.

Giang Trần đối với Huyền Long Đan sáu văn này, ngược lại là một chút cũng không đỏ mắt. Thứ nhất, dùng giai đoạn hiện tại của hắn, là không cần dùng viên th/uốc này. Thứ hai, đan này, chỉ cần hắn thu thập đủ tài liệu, nhẹ nhõm liền có thể luyện chế ra, hơn nữa chí ít có ba bốn thành nắm chắc xuất hiện Cực phẩm.

Bất quá, chứng kiến Vân Niết trưởng lão mặt mày hớn hở, Giang Trần đã biết rõ, Vân Niết trưởng lão rất hài lòng với thu hoạch lần này.

Đã thoả mãn, vậy thì nên thưởng a?

Giang Trần càng để ý, là Vân Niết trưởng lão ban thưởng.

- Ha ha ha, Giang Trần, lần này lão phu có thể luyện chế ra Huyền Long Đan sáu văn, ngươi có công đầu. Ta nghe nói, ngươi ở phương diện khống hỏa cùng giám đỉnh, thiên phú đều phi thường đột xuất. Thế nào, có hứng thú ra Đan Hà Cốc, đến Bản Thảo Đường hay không?

Vân Niết trưởng lão chân không bước ra khỏi nhà, nhưng thân là đường chủ Bản Thảo Đường, là Chưởng Khống Giả chính thức của Bản Thảo Đường.

Giang Trần nghe được ba chữ Bản Thảo Đường, liền không khỏi lộ ra một nụ cười khổ.

Danh tự của Giang Trần hắn, hiện tại nhất định trở thành công địch của Bản Thảo Đường rồi. Nhiều trưởng lão của Bản Thảo Đường chiêu nạp hắn như vậy, Giang Trần lại một mực không có đáp ứng.

- Làm sao vậy?

Vân Niết trưởng lão thấy Giang Trần cười khổ, liền hỏi.

- Tiểu hữu xem thường Bản Thảo Đường?

Giang Trần vội lắc đầu:

- Không dám, không dám. Chỉ là hôm nay, ta ở Bản Thảo Đường, danh tiếng nhất định rất x/ấu. Đi Bách Thảo Đường, đệ tử cũng không muốn trở thành cái đích cho mọi người chỉ trích a.

- Lời này nói như thế nào?

Vân Niết trưởng lão không hiểu thấu. Gần đây hắn một mực ở trong động phủ, căn bản không hỏi sự tình ngoại giới.

Hơn nữa trưởng lão Bản Thảo Đường chiêu nạp Giang Trần thất bại, loại sự tình này có chút s/ỉ nh/ục, nên bọn hắn sẽ không tuyên truyền ra bên ngoài. Cho nên Vân Niết trưởng lão căn bản là mơ mơ màng màng.

Giang Trần đem chuyện những trưởng lão kia chiêu nạp hắn nói một lần.

Sau khi Vân Niết trưởng lão nghe xong, nhịn không được cười lên, lập tức m/ắng:

- Những thứ khốn kiếp này, cả đám tâm tư đủ xa a. Khá tốt khá tốt, ngươi không có bị bọn hắn chiêu nạp. Bằng không thì ngươi sẽ không đi Xuân Thu Đường nhận nhiệm vụ, Huyền Long Đan sáu văn của lão phu, lại càng không biết lúc nào mới có thể luyện thành. Cái này trong ở tối tăm, thật đúng là có Thiên Ý a.

Vân Niết trưởng lão nói xong, liền cười ha ha.

- Người đâu, đi phủ kho lấy ban thưởng mà lão phu chuẩn bị.

Rất nhanh, tùy tùng của Vân Niết trưởng lão liền mang ban thưởng đến.

Một ngàn viên Bồi Nguyên Đan, hàng thật giá thật, hơn nữa đều là Thượng phẩm, phẩm chất so với Mộc Tiểu Tiên luyện thì cao hơn rất nhiều.

B/án Thánh khí có bốn năm kiện, để cho Giang Trần chọn một kiện.

- Lão phu nói tất giữ lời. Giang Trần, những B/án Thánh khí này, đều là đạo hữu khắp Vạn Tượng Cương Vực tặng cho ta. Hôm nay lão phu đều không dùng được, ngươi chọn lựa một kiện a.

Giang Trần không hề nghĩ ngợi, trực tiếp chọn một bộ cung tiễn.

Cung này toàn thân vàng óng, cho người một loại cảm giác phi thường khí phách.

- Ha ha, đây là Xạ Dương Cung, tuy là B/án Thánh khí, nhưng uy lực lại không kém Thánh khí một luyện, hai luyện.

Vân Niết trưởng lão cười nói.

Giang Trần rất ưa thích bộ cung tiễn này, cười nói:

- Như thế, đệ tử mặt dầy thu Xạ Dương Cung này rồi.

Tâm tình của Vân Niết trưởng lão rất tốt:

- Ban thưởng phương diện Linh Dược, chỉ cần ngươi có nhu cầu, có thể tùy thời đến chỗ của ta lấy. Chỉ cần trong kho ta có, ngươi muốn lấy cái gì thì lấy cái đó. Đến đến, trước cùng lão phu tâm sự, đợi chút nữa trước khi đi, lại chọn lựa Linh Dược.

Huyền Long Đan sáu văn thành công ra lò, làm cho tâm bệ/nh nhiều năm của Vân Niết trưởng lão thoáng cái trừ đi, tâm tình tự nhiên rất tốt, cảm thấy nhân sinh thoáng cái trở nên mỹ hảo như thế.

Những tùy tùng kia, nghe được lời này của Vân Niết trưởng lão, đều không ngừng hâm m/ộ.

Bất quá ngẫm lại Giang Trần trợ giúp Vân Niết trưởng lão giải quyết sự tình Huyền Long Đan sáu văn, tuy bọn hắn hâm m/ộ, lại không có gh/en gh/ét.

Trong nội tâm ngược lại quyết định, nên giao hảo tốt với Giang Trần. Nhìn điệu bộ này, về sau Giang Trần tất sẽ là khách quen của Vân Niết trưởng lão.

Loại thiên tài trẻ tuổi này, chẳng những Đan Trì cung chủ coi trọng, hiện tại Vân Niết trưởng lão cũng thiếu nhân tình của hắn, đợi một thời gian, tất sẽ trở thành nhân vật phong vân của Đan Càn Cung, hiện tại kết giao hắn, còn kịp.

Thực chờ Giang Trần nhất phi trùng thiên, trở thành nhân vật đứng đầu tông môn, lại nịnh bợ đã trễ.

Giang Trần thu được ban thưởng, thấy Vân Niết trưởng lão hiếu khách như vậy, tự nhiên sẽ không cự tuyệt, cùng Vân Niết trưởng lão đi thăm Vân Niết động phủ.

Hiện tại rất nhiều trưởng lão của Bản Thảo Đường, đều bị mình đắc tội.

Vân Niết trưởng lão này, tuy Giang Trần không biết địa vị của hắn ở Bản Thảo Đường như thế nào, nhưng nhất định là cao tầng không thể nghi ngờ, bằng không thì hắn sẽ không muốn mình đi Bản Thảo Đường.

- Giang Trần, lão phu cảm tạ ngươi, giúp ta giải quyết tâm bệ/nh nhiều năm. Có Thượng phẩm Huyền Long Đan sáu văn này, lão phu trùng kích Địa Thánh cảnh, sẽ càng thêm nắm chắc.

Vân Niết trưởng lão rộng mở ý chí, nhìn Giang Trần cảm thán nói.

- Tiểu tử sớm chúc trưởng lão trùng kích Địa Thánh thành công.

Giang Trần thành tâm thành ý nói.

- Ha ha, nếu lão phu trùng kích Địa Thánh thành công, ngươi là đệ nhất công thần. Đúng rồi, Giang Trần, nhìn bộ dạng của ngươi, có lẽ không hiểu Đan Càn Cung lắm. Chẳng lẽ Đan Trì cung chủ, không có giảng giải sự tình tông môn với ngươi?

Giang Trần chăm chú hồi đáp:

- Đan Trì cung chủ nói cho ta một ít sự tình lớn, những chi tiết nhỏ này, có lẽ cung chủ muốn ta tự mình đi thể nghiệm.

Vân Niết trưởng lão gật đầu:

- Đan Trì cung chủ là người có khí độ, có khát vọng. Luận niên kỷ, hắn không đến trăm tuổi, lão phu đã sắp 300. Nhưng muốn nói trong Đan Càn Cung, trong vòng 300 năm này, người ta bội phục nhất, vẫn là Đan Trì cung chủ.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Lời Chưa Tỏ

Chương 13
Tôi giả trai cong thành thẳng để được bao nuôi, đến tháng thứ ba thì bạch nguyệt quang của Kim Chư về nước. Còn anh ta lại bị điều sang Nam Phi. Trước khi đi, anh ta dặn đi dặn lại tôi: “A Tuần tính cách hướng nội. Nếu em ấy có yêu cầu gì, cậu nhất định phải đáp ứng.” Tôi lập tức gật đầu đồng ý. Tuần đầu tiên anh ta rời đi, Văn Tuần dọn vào phòng ngủ của tôi, tôi không dám từ chối. Nửa tháng sau, anh ấy tỏ tình với tôi. Tôi do dự hai giây rồi đồng ý. Về sau, Kim Chư gọi điện hỏi thăm tình hình của bọn tôi. Văn Tuần khẽ vỗ lên eo tôi, giọng điệu mập mờ: “Anh yên tâm, cậu ấy hầu hạ tôi… rất tốt.”
152
6 Ngọc Tẩy Nữ Chương 12

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Trọng Sinh Trở Lại, Alpha Cũ Và Bé Con Đều Là Của Tôi

8
Năm thứ năm kết hôn với Kỳ Liên Hách, tôi phát hiện một tấm ảnh gia đình. Trong ảnh, anh ôm một Omega, trong lòng người kia còn có một đứa bé, đường nét mày mắt giống anh đến ba phần. Tôi là Beta, xác suất mang thai chỉ có một phần một trăm nghìn. Tôi rất bình tĩnh đề nghị ly hôn với anh, nào ngờ trên đường đi ly hôn lại gặp tai nạn xe. Tôi chết rồi lại sống lại, quay về thời đại học. Lần này, đối mặt với Kỳ Liên Hách, tôi phát huy đến cực hạn sự ngang ngược kiêu ngạo của một thiếu gia nhà giàu, khiến anh triệt để trở thành một con chó phía sau tôi. “Kỳ Liên Hách, anh có thôi đi không? Một ngày không nhắc chuyện con cái bên tai tôi là anh chết à?” Khi Kỳ Liên Hách lần thứ N cố ý vô tình nhắc đến trẻ con trước mặt tôi, tôi đá đổ thùng rác, trút hết cơn giận đã kìm nén từ lâu lên người anh. Kỳ Liên Hách im lặng vài giây, cúi người thu dọn rác, vừa dọn vừa buồn bực xin lỗi. “Xin lỗi, Tiểu Bùi, tôi không biết em bài xích chuyện này đến vậy.” “Mẹ kiếp, trước khi kết hôn tôi đã nói với anh rồi, tôi không thích trẻ con.” “Anh muốn có con thì đi tìm Omega đi, tôi có cầu xin anh kết hôn với tôi đâu.”
ABO
Boys Love
14