Giành Lại Cuộc Đời

Chương 8

20/04/2026 12:09

Đối mặt với câu hỏi truy sát đầy phẫn nộ của tôi, Giang Kiến Quốc thoáng chốc lộ vẻ hoảng hốt tột độ, nhưng gã cáo già ấy ngay lập tức cố vặn vẹo cơ mặt để trưng ra vẻ bình tĩnh gượng gạo:

“Lâm Vãn Ý, cô đi/ên rồi sao mà lại thốt ra những lời bậy bạ đó! Cái ch*t của cha mẹ cô năm ấy là một vụ t/ai n/ạn giao thông đ/au xót, cả thành phố này ai mà không biết! Nó thì liên quan gì đến tôi cơ chứ?!”

Từng chữ lão thốt ra đều rẫy đầy sự dối trá, ánh mắt lão không ngừng đảo liên hồi, tuyệt đối không dám đối diện trực tiếp với cái nhìn sắc lẹm của tôi. Bộ dạng chột dạ, hơi thở dập dồn ấy chỉ càng khắc sâu thêm niềm tin trong tôi rằng: linh cảm của mình đã đúng, con q/uỷ thực sự đang hiện hình.

Tôi không thèm đôi co, chỉ nhếch môi nở một nụ cười lạnh lẽo đến tận xươ/ng tủy rồi dứt khoát nhấn nút phát trên chiếc bút ghi âm.

Không gian phòng khách đang im lặng đến tờ mờ bỗng vang lên giọng nói trầm đục, đầy vẻ ngạo mạn của Cao Viễn:

*“Giang Kiến Quốc, đừng có quên kẻ nào đã vớt x/á/c ông lên khỏi bờ vực phá sản năm đó. Không có sự đầu tư của tôi, nhà họ Giang của các người đã sớm tiêu đời và bị xóa sổ khỏi cái thương trường này rồi!”*

*“Giờ này mà ông còn dám diễn cái trò đạo đức giả ấy với tôi sao? M/áu trên tay ông liệu có rửa sạch được không? Nên nhớ, hai lão già nhà họ Lâm lúc ch*t, đôi mắt họ vẫn còn mở trừng trừng vì không cam lòng cơ mà?”*

Ngay sau đó, tiếng Giang Kiến Quốc vang lên trong đoạn ghi âm, hoảng lo/ạn và vỡ vụn đến thảm thương:

*“Đừng nói nữa! C/âm miệng lại đi! Cao Viễn, rốt cuộc mày còn muốn cái gì ở tao nữa!”*

*“Tôi chẳng muốn gì cả. Tôi chỉ muốn ông khắc cốt ghi tâm rằng, chúng ta đang ngồi chung một con thuyền đẫm m/áu. Việc của tôi cũng chính là việc của ông. Còn về phần Lâm Vãn Ý, tốt nhất ông nên tìm cách xử lý cho thật sạch sẽ, đừng để lại mầm mống họa hại!”*

**— Đoạn ghi âm kết thúc —**

Sự im lặng bao trùm lấy căn phòng lúc này mang theo một cảm giác ch*t chóc. Sắc mặt Giang Kiến Quốc không thể dùng từ “tái mét” để diễn tả nữa, mà nó xám xịt như màu của người ch*t. Lão như một con cá mắc cạn, lồng ng/ực phập phồng thở hổ/n h/ển đầy khó nhọc rồi đổ sụp xuống sofa như một đống thịt vụn.

“Đây… đây chắc chắn là giả mạo! Cô và thằng khốn Cao Viễn kia đã bắt tay cấu kết để gài bẫy tôi!” – Lão vùng vẫy trong cơn giãy ch*t cuối cùng của danh dự.

“Gài bẫy ông sao?” – Tôi tiến từng bước chậm rãi, đôi giày cao gót nện xuống sàn phát ra những tiếng động như đếm ngược giờ ch*t. Ánh mắt tôi rực ch/áy th/ù h/ận, dồn ép lão vào góc tường: “Giang Kiến Quốc, ông mở to mắt ra mà nhìn tôi đi!”

“Nhìn thẳng vào mắt tôi này, ông có thấy nó giống với ánh mắt của cha tôi trước lúc lâm chung không?”

“Mỗi đêm khi nhắm mắt lại, ông có mơ thấy họ hiện về... bóp nghẹt cổ ông để đòi mạng không?”

Từng câu hỏi của tôi như những mũi khoan xuyên thủng lớp phòng ngự tâm lý cuối cùng của lão. Giang Kiến Quốc hoàn toàn sụp đổ, lão ôm lấy đầu, gào lên trong sự tuyệt vọng cùng cực:

“Không… không phải tôi chủ mưu… thực sự không phải tôi làm!” – Lão nức nở, giọng lạc đi giữa tiếng khóc và tiếng gào – “Là thằng q/uỷ Cao Viễn! Chính nó đã ép tôi vào con đường này!”

“Nó bảo tôi chỉ cần tác động một chút vào hệ thống xe của cha mẹ cô, gây ra một vụ ‘va chạm nhẹ’ để họ phải nằm viện điều trị dài ngày. Như thế, tập đoàn Lâm thị sẽ lâm vào cảnh rắn mất đầu, rơi vào hỗn lo/ạn. Khi đó, nó sẽ rót vốn đầu tư cho tôi, giúp tôi thâu tóm hoàn toàn Lâm thị để hai nhà chia đôi thiên hạ!”

“Tôi đã bị m/a xui q/uỷ khiến, bị đồng tiền làm mờ mắt nên mới đồng ý… Nhưng tôi thề là tôi không biết nó tàn á/c đến mức c/ắt đ/ứt hoàn toàn thắng xe! Tôi không hề muốn họ phải ch*t! Tôi thực sự không muốn mà!!!”

Giang Kiến Quốc vừa khóc vừa gào, những giọt nước mắt hối h/ận muộn màng chảy dài trên gương mặt nhăn nheo. Còn tôi, toàn thân lạnh toát như vừa bị dội một gáo nước đ/á giữa mùa đông.

Thì ra, tất cả những sự thật kinh t/ởm nhất đều đã lộ diện. Người chú mà tôi từng một mực kính trọng, người từng được cha tôi coi là tri kỷ, lại vì lòng tham không đáy mà trở thành kẻ tiếp tay cho q/uỷ dữ. Còn người đàn ông tôi từng dành cả trái tim để yêu say đắm – hóa ra ngay từ đầu, anh ta chỉ xem tôi là một quân cờ để trả th/ù và trục lợi.

Thật nực cười. Thật thảm hại biết bao.

Tôi nhìn người đàn ông đang quằn quại trong đ/au khổ kia mà không hề thấy một chút thương xót, trong lòng chỉ trào dâng một nỗi gh/ê t/ởm mãnh liệt. Tôi dứt khoát rút điện thoại, bấm một dãy số quen thuộc:

“Đội trưởng Vương, cá đã vào lưới, có thể thu quân được rồi.”

Nói xong, tôi lấy ra một tập tài liệu đã được chuẩn bị kỹ lưỡng từ lâu, lạnh lùng ném lên mặt bàn trà trước mặt lão:

“Đây là hợp đồng chuyển nhượng toàn bộ cổ phần còn lại của tập đoàn Giang thị cho tôi.”

“Ký vào đi. Làm vậy, ông còn có thể giữ lại chút tàn dư danh dự cuối cùng để ch*t trong tù một cách thể diện hơn một chút.”

Giang Kiến Quốc ngẩng đầu lên, đôi mắt đục ngầu lộ rõ vẻ kinh ngạc tột độ: “Cô… cô đã biết hết từ trước rồi sao?”

Tôi đứng từ trên cao nhìn xuống lão, khóe môi nhếch lên một nụ cười mang đầy sát khí:

“Ông nghĩ tại sao một kẻ đa nghi như Cao Viễn lại dễ dàng giao bản ghi âm chí mạng đó cho tôi? Ông nghĩ tại sao tôi lại chọn tin hắn ta một cách m/ù quá/ng như vậy?”

“Giang Kiến Quốc, cả ông và Cao Viễn, chẳng qua chỉ là những quân cờ nhỏ bé trong ván bài mà tôi đã bày ra. Từ giây phút các người dám chạm đến mạng sống của cha mẹ tôi và h/ãm h/ại tôi, kết cục bi thảm này đã được định sẵn.”

Lão nhìn tôi trân trối, trong đôi mắt già nua ấy giờ đây chỉ còn lại sự sợ hãi tột cùng. Có lẽ cho đến tận giây phút này, lão mới thực sự nhận ra người phụ nữ đứng trước mặt lão là ai.

“Cô… rốt cuộc cô là ai…?”

Tôi không trả lời. Đúng lúc đó, cánh cửa biệt thự bị đạp tung. Lực lượng cảnh sát ập vào như một cơn lốc.

Tiếng c/òng tay lạnh lẽo va vào nhau lách cách, khóa ch/ặt đôi bàn tay từng lũng đoạn thương trường kia. Bên ngoài biệt thự, tiếng còi hú vang dội khắp không gian như tiếng kèn báo hiệu cho sự sụp đổ của một đế chế.

Tôi đứng lặng yên giữa đống đổ nát của nhà họ Giang, biết rằng thời đại của họ đã vĩnh viễn chấm dứt. Và cuộc đại trả th/ù của tôi – một ván bài lật ngửa thực sự – mới chỉ chính thức bắt đầu.

Kẻ tiếp theo phải trả giá... chính là anh.

Cao Viễn.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Thiếu gia và tôi

Chương 16.2
Tôi là thiếu gia giả trong một câu chuyện thiếu gia thật giả. Trong nguyên tác, sau khi thiếu gia thật trở về, tôi điên cuồng tìm đường chết để tranh giành sự yêu thương. Thậm chí không tiếc lấy thân mình làm mồi, dùng pheromone dụ dỗ Giang Cảnh Xuyên phát tình, mất kiểm soát trước đám đông. Cuối cùng, tôi bị ba đuổi ra khỏi nhà, rơi vào chốn phong trần, chết thảm ngoài đường trong một đêm đông. Sau khi thức tỉnh, để giữ lấy vinh hoa phú quý của mình, tôi ngoan ngoãn nghe lời thiếu gia thật, hết lòng lấy lòng hắn. Không ngờ, ánh mắt thiếu gia thật nhìn tôi lại ngày càng nóng bỏng. Hắn lén lấy đồ lót của tôi, còn lộ ra răng nanh khi nhìn tuyến thể của tôi. Giang Cảnh Xuyên khẽ cười, ấn tay lên bụng dưới của tôi: “Anh à… sinh cho em một đứa con đi, như vậy sẽ không ai đuổi anh đi nữa.”
333
8 Xe Buýt Số 0 Chương 15
12 Ôm trăng Chương 19

Mới cập nhật

Xem thêm