[BL] Chữa Bệnh Cho Bạo Quân

Chương 17.

24/07/2025 12:15

Ta tên là Lý Cương.

Ban đầu ta không có mang cái tên x/ấu như vậy, nhưng đặt chân đến thế giới này nhiều năm rồi, trải qua nhiều biến cố suýt mất mạng, ta sớm quên tên thật của mình.

Ta đến từ thế kỉ hiện đại, là một thanh niên tốt chấp hành pháp luật, xui xẻo bị t/ai n/ạn nên ch*t sớm. Mở mắt ra đã xuyên thành tên hoàng tử yếu đuối bị ghẻ lạnh, chân yếu tay mềm trói gà không ch/ặt, vừa tiếp thu được thân phận hiện tại thì mẹ b/ệnh nặng mà mất, vua cha gh/ét bỏ đến mức ban lệnh đày ta ra biên cương.

Trên đường đi còn bị ám sát, suýt nữa thì lại chuyển kiếp.

Một thân một mình ở cổ đại, nơi tư tưởng và không gian sống cách biệt hoàn toàn, ta không thể dựa dẫm vào ai, càng không có người thấu hiểu, không người đồng hành tâm sự. Sống trong lo sợ bất cứ lúc nào cũng có thể bị gi*t, bị quyền lực đ/è ép không thở nổi, ta như phát đi/ên, có lúc muốn dùng d/ao tự tiễn mình xuống địa ngục.

May mắn, ta vẫn còn đủ lí trí để bước tiếp.

Mười ba năm, ta lui về rừng sâu ở ẩn, vừa học hành chữ nghĩa tiếp thu phong tục tập quán triều đại này, vừa âm thầm chiêu binh thu phục nhân lực. Thức thâu đêm rèn luyện thân thể, từ một thân hình thư sinh trở thành kẻ tinh thông võ nghệ. Trong khoảng thời gian này, ta nếm hết vị cay ngọt bùi đắng của nhân gian, nhìn thấu được lòng người, trải qua cảm giác bị phản bội rồi vui mừng vì thành công thu phục một phần binh quyền.

Một thanh niên tốt thế kỉ hiện đại biến thành tên bạo quân gi*t người không chớp mắt. Toan tính mưu mô, thâm sâu không lường được, dần giấu đi cảm xúc thật của bản thân, m/áu lạnh vô tâm.

Xảy ra binh biến, ta thành công giành được ngôi vua. Đất nước lại lo/ạn lạc, th/ù trong giặc ngoài, tàn dư của tiên đế vẫn còn chui lủi, không được lòng dân, triều chính liên tục bị các quan lại lên án. Ta lại mất một thời gian dài, ch/ém một hồi nhuốm m/áu đại điện, tự thân xuất chinh đá/nh đuổi giặc dữ, cùng các quan lớn dưới trướng chỉnh sửa quốc pháp, ban điều luật mới, mãi lâu sau lòng dân mới ổn định.

Sau khi ngồi lên đỉnh cao quyền lực, ta nhìn xuống giang sơn mênh mông, chợt có chút lạc lõng.

Có tất cả trong tay, những kẻ từng đối xử tệ bạc đều đã bị trả th/ù thích đáng, ngồi vững trên ngai vàng, hậu cung trải dài ba ngàn mỹ nữ mỗi người một vẻ, đất nước yên bình. Bây giờ chỉ còn việc hưởng thụ, nhưng ta chưa bao giờ vui nổi.

Trong tâm vẫn thấy trống vắng, không hài lòng.

Các phi tần luôn tìm cách lấy lòng ta, mĩ nữ muôn màu muôn vẻ, quân tướng quan lại trung thành, người hầu hạ nhiều không đếm xuể. Nhưng ta vẫn thấy cô đơn.

Bởi nơi đây không có được một người hiểu được tâm tình ta.

Tư tưởng cách biệt mấy ngàn năm, chẳng thể đồng điệu, chẳng thể thấu hiểu cũng không hoà hợp được.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Hiền phu

Chương 7
Phu quân bất lực nhưng hiền lương, bèn nhặt về cho thiếp một nam nhân. 'Hắn là kẻ ngoại lai, dung mạo lại tuấn tú, mượn giống thành công rồi, đuổi đi là được.' Chúng ta giả làm huynh muội, hành sự theo kế hoạch. Chẳng ngờ, kẻ kia tựa như sống Bồ Tát. Chẳng những khiến thiếp hoài thai, lúc rời đi, còn để lại một khoản tiền lớn. 'Thôn phụ chốn quê mùa, không xứng sánh đôi, sau này chớ có dây dưa.' Phu quân giận không kìm được, muốn liều mạng cùng hắn. Thiếp khóc lóc ngăn cản. 'Huynh trưởng, thôi đi, chớ làm hại hắn.' Ngoảnh đầu lại nói nhỏ cùng hắn: 'Thời buổi này, kẻ chịu làm không công lại còn dán tiền vào như thế thật khó tìm, cứ giả vờ cho qua chuyện vậy.' Chúng ta đồng tâm hiệp lực tiễn ân nhân đi. Dùng tiền của hắn mua ruộng mở tiệm, sinh hạ con trai, ngày tháng trôi qua thật sung túc. Ba năm sau, Thái tử quay lại chốn cũ, bắt gặp gia đình ba người chúng ta. Hắn tức giận đến phát điên: 'Hảo cho đôi huynh muội các ngươi! Dám xem ta như kẻ ngốc, lừa gạt ta xoay mòng mòng!'
Cổ trang
Nữ Cường
Sảng Văn
0