[BL] Chữa Bệnh Cho Bạo Quân

Chương 17.

24/07/2025 12:15

Ta tên là Lý Cương.

Ban đầu ta không có mang cái tên x/ấu như vậy, nhưng đặt chân đến thế giới này nhiều năm rồi, trải qua nhiều biến cố suýt mất mạng, ta sớm quên tên thật của mình.

Ta đến từ thế kỉ hiện đại, là một thanh niên tốt chấp hành pháp luật, xui xẻo bị t/ai n/ạn nên ch*t sớm. Mở mắt ra đã xuyên thành tên hoàng tử yếu đuối bị ghẻ lạnh, chân yếu tay mềm trói gà không ch/ặt, vừa tiếp thu được thân phận hiện tại thì mẹ bệ/nh nặng mà mất, vua cha gh/ét bỏ đến mức ban lệnh đày ta ra biên cương.

Trên đường đi còn bị ám sát, suýt nữa thì lại chuyển kiếp.

Một thân một mình ở cổ đại, nơi tư tưởng và không gian sống cách biệt hoàn toàn, ta không thể dựa dẫm vào ai, càng không có người thấu hiểu, không người đồng hành tâm sự. Sống trong lo sợ bất cứ lúc nào cũng có thể bị gi*t, bị quyền lực đ/è ép không thở nổi, ta như phát đi/ên, có lúc muốn dùng d/ao tự tiễn mình xuống địa ngục.

May mắn, ta vẫn còn đủ lí trí để bước tiếp.

Mười ba năm, ta lui về rừng sâu ở ẩn, vừa học hành chữ nghĩa tiếp thu phong tục tập quán triều đại này, vừa âm thầm chiêu binh thu phục nhân lực. Thức thâu đêm rèn luyện thân thể, từ một thân hình thư sinh trở thành kẻ tinh thông võ nghệ. Trong khoảng thời gian này, ta nếm hết vị cay ngọt bùi đắng của nhân gian, nhìn thấu được lòng người, trải qua cảm giác bị phản bội rồi vui mừng vì thành công thu phục một phần binh quyền.

Một thanh niên tốt thế kỉ hiện đại biến thành tên bạo quân gi*t người không chớp mắt. Toan tính mưu mô, thâm sâu không lường được, dần giấu đi cảm xúc thật của bản thân, m/áu lạnh vô tâm.

Xảy ra binh biến, ta thành công giành được ngôi vua. Đất nước lại lo/ạn lạc, th/ù trong giặc ngoài, tàn dư của tiên đế vẫn còn chui lủi, không được lòng dân, triều chính liên tục bị các quan lại lên án. Ta lại mất một thời gian dài, ch/ém một hồi nhuốm m/áu đại điện, tự thân xuất chinh đ/á/nh đuổi giặc dữ, cùng các quan lớn dưới trướng chỉnh sửa quốc pháp, ban điều luật mới, mãi lâu sau lòng dân mới ổn định.

Sau khi ngồi lên đỉnh cao quyền lực, ta nhìn xuống giang sơn mênh mông, chợt có chút lạc lõng.

Có tất cả trong tay, những kẻ từng đối xử tệ bạc đều đã bị trả th/ù thích đáng, ngồi vững trên ngai vàng, hậu cung trải dài ba ngàn mỹ nữ mỗi người một vẻ, đất nước yên bình. Bây giờ chỉ còn việc hưởng thụ, nhưng ta chưa bao giờ vui nổi.

Trong tâm vẫn thấy trống vắng, không hài lòng.

Các phi tần luôn tìm cách lấy lòng ta, mĩ nữ muôn màu muôn vẻ, quân tướng quan lại trung thành, người hầu hạ nhiều không đếm xuể. Nhưng ta vẫn thấy cô đơn.

Bởi nơi đây không có được một người hiểu được tâm tình ta.

Tư tưởng cách biệt mấy ngàn năm, chẳng thể đồng điệu, chẳng thể thấu hiểu cũng không hoà hợp được.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Tiểu Câm Và Đại Ngốc

Chương 14
Tôi là một đứa trẻ câm bị gia tộc giàu có của mình ghét bỏ, ném đến trấn cổ tự sinh tự diệt. Thế rồi một ngày, tôi tình cờ nhặt được một Alpha cao lớn, gương mặt tuấn mỹ vô song. Đáng tiếc, anh ấy lại là một tên ngốc. Người ta bảo, kẻ câm với thằng khờ đúng là một cặp trời sinh. Thế là tôi dắt anh về nhà, thuận nước đẩy thuyền mà rơi vào lưới tình. Nhưng rồi đến một ngày, tên ngốc ấy không còn ngốc nữa. Qua khe cửa hẹp, tôi thấy ánh mắt anh lạnh thấu xương, thần thái hờ hững, giọng nói thanh lãnh vang lên: "Cậu nghĩ tôi sẽ thích một đứa câm sao?" "Dĩ nhiên rồi, quanh thiếu gia vốn chẳng thiếu những Omega ưu tú..." Trong phút chốc, tôi như rơi xuống hầm băng, cả người lạnh toát. Tôi quyết định giấu nhẹm tờ giấy khám thai, dứt khoát bỏ trốn. Chẳng bao lâu sau, tôi bị gia tộc bắt về để ép liên hôn. Trong căn phòng tối, Alpha ấy ép sát tôi vào đầu giường, khuôn mặt quen thuộc tiến lại gần. Ánh mắt anh nguy hiểm và u tối: "Chu Chu, em định mang bảo bối của anh trốn đi đâu hả?"
937
3 Duyên Hết Chương 10
9 Dòng Chảy Ngầm Chương 6
10 Ba Kiếp Nạn Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm