Mèo Yêu Của Tôi

Chương 2: Mèo chiêu tài

09/06/2026 12:23

Nghiêm Thành sau khi dỗ dành xong bé mèo, liền nghênh ngang mang mèo đi làm cùng mình. Quả Cam là anh đã nhặt được hồi ba năm trước trong một ngày mưa lớn. Bé mèo nhỏ nhắn với bộ lông ướt đẫm, chân trước bị thương nặng nằm hấp hối như chờ nước cuốn đi. Nghiêm Thành nghe tiếng mèo kêu yếu ớt, lòng không đặng liền tiếng đến xem xét. Chính là đôi mắt ngọc bích xinh đẹp này đã khiến anh dốc hết tiền trong túi mang ẻm đi thú y chữa trị.

Mỗi ngày Nghiêm Thành đều đến thú y để thăm nom, bé mèo sau khi tắm rửa sạch sẽ, màu lông hiện rõ chỉ có một màu cam sáng không lẫn bất kì màu nào cả, nhúm lông cao cao trên chóp tai khiến bé trông thật cao quý, đôi mắt ngọc bích hút h/ồn, xinh đẹp thật quý giá. Nghiêm Thành cực yêu thích, liền đặt cho bé tên Quả Cam.

Sau gần cả tháng nằm viện chữa trị đủ thứ b/ệnh, anh đã mang Quả Cam về nhà chăm sóc. Một người đàn ông đ/ộc thân, cơm còn không thèm tự nấu đã dần học cách chăm mèo. Từ việc m/ua đủ thứ đồ dùng đến thức ăn, đến việc học cách vào bếp nấu ăn cho bé. Quả Cam không ăn pate, cũng không ăn hạt. Khẩu vị sang đến mức sashimi phải thật tươi mới ăn vào miệng, gà luộc, th!t luộc đều phải thay mỗi ngày, không ăn đồ qua đêm. Chàng mèo kiêu kì yêu sạch sẽ đến độ tuyệt đối không cho anh ôm khi anh mới từ bên ngoài về, chỉ khi đã tắm sạch sẽ, bé mới chịu nằm trong lòng anh. Nhưng điều đó lại không khiến Nghiêm Thành chán gh/ét chút nào, thậm chí còn cảm thấy đó là một nghi thức ngầm hiểu giữa anh và Quả Cam.

Mỗi ngày mệt mỏi ở xưởng về, Quả Cam chính là chỗ dựa của anh. Đến một ngày anh ngẫu hứng mang bé mèo yêu quý đến xưởng làm việc. Có lẽ vì sợ bẩn, bé không đi đâu ngoài nằm trên bàn tiếp khách. Nghiêm Thành liền dọn một góc, tạo một nhà cây cho bé ở đó. Những ngày đi làm cùng anh, Quả Cam sẽ tự giác leo lên nhà cây để nằm chờ. Cứ như vậy cuộc sống của cả hai đã kéo dài được ba năm.

Quả Cam là linh vật ở xưởng, chỉ cần ẻm đi làm cùng Nghiêm Thành, hôm đấy đặc biệt đông khách. Rất nhiều khách hàng vì yêu mến bé mèo xinh đẹp này mà trở thành khách hàng thân thiết, thậm chí còn gửi không ít đồ ăn vặt tới. Đáng tiếc, Quả Cam thật sự quá kén ăn, bé gần như không ăn bất kì món gì từ người khác ngoài anh. Điều này khiến Nghiêm Thành thỏa mãn một cách kì lạ.

Vừa đến xưởng, Quả Cam rất thân thuộc nhảy lên vai anh cùng xuống xe. Anh em trong xưởng thấy Nghiêm Thành mang mèo chiêu tài đến liền vuốt trán cười chọc ghẹo

“Hôm nay xem ra là một ngày bận rộn rồi. Này anh Thành, phải tăng lương cho anh em đấy”

“Đúng vậy, nhìn kìa, lại cô tiểu thư họ Đổng tới nữa rồi kìa”

Nghiêm Thành không để tâm đến lời chọc ghẹo của các anh em, cũng không quan tâm khách nào đến xưởng, anh mang bé mèo yêu quý của mình đến nhà cây, đặt bé lên tấm đệm nước mát lạnh trên đó, nhỏ giọng nói

“Ở đây chờ anh nhớ không, chút nữa sẽ quay lại với bé”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Thầm Thích Bạn Cùng Phòng Rồi Lật Xe

Chương 15
Tôi muốn theo đuổi bạn cùng phòng của mình. Nhưng Chu Nghiễn lúc nào cũng lạnh nhạt, hờ hững với tôi. Cho đến một lần câu lạc bộ chơi trò "Thật lòng hay Thử thách", cậu ấy thừa nhận mình đã có người trong lòng. Tôi ngồi ngay bên cạnh, vô thức bóp bẹp chiếc cốc giấy trong tay. Nước có ga tràn qua miệng cốc, chảy dọc theo kẽ ngón tay. Từ sau đêm hôm đó, tôi bắt đầu tránh mặt cậu ấy. Đồng thời cũng thường xuyên cùng một đàn anh mới quen luyện đàn, ăn cơm, rồi đến thư viện giữ chỗ. Tôi cứ nghĩ Chu Nghiễn sẽ chẳng bận tâm. Cho đến hậu trường đêm hội chào tân sinh viên, cậu ấy chặn tôi ngay bên ngoài phòng thay đồ, một tay chống lên cánh tủ, giọng nói trầm thấp: "Người vừa nãy thắt cà vạt cho cậu là ai?" Tôi đáp: "Bạn." Ánh mắt cậu ấy dán chặt vào nút cà vạt vừa được buộc lại ngay ngắn trên cổ tôi, các đốt ngón tay siết chặt từng chút một. "Trì Dư, kết bạn... cần để người ta chạm vào chỗ này sao?"
Boys Love
Đam Mỹ
Hiện đại
330