Trùng Số

Chương 2

07/10/2025 15:35

Buổi sáng trôi nhanh, đến giờ ăn trưa.

Tôi gõ cửa phòng hắn, ló đầu vào:

“Sếp, anh đói không?”

Hắn ngẩng lên nhìn tôi, định gọi thư ký đặt cơm.

“Khoan đã.”

Tôi chạy tới ngăn tay hắn, cúp điện thoại.

Quay người, lấy hộp cơm vừa m/ua trên bàn mình:

“Tôi m/ua cơm rồi, anh xem có hợp khẩu vị không?”

Theo nguyên tắc “đường khiến người ta vui”, tôi đặt toàn món đặc sản Thượng Hải, còn dặn “nhiều đường”.

Hắn nhận hộp cơm, trông vui ra mặt.

Ánh mắt ủ ê vì bị từ chối hôm trước cuối cùng cũng lóe chút ánh sáng.

Nhưng ăn được vài miếng, hắn đã gọi tôi đi lấy nước, nhấn mạnh một câu:

“Chỉ lấy nước lọc thôi.”

Hừ, nói như thể tôi sẽ pha nước ngọt cho hắn vậy.

Tôi rảnh lắm sao?

Cứ thế tôi ân cần mấy ngày liền.

Hắn nghĩ gì, tôi không biết.

Nhưng tôi thì đã yên tâm hơn rồi, còn cô thư ký thì như phát đi/ên.

Cô ta là kiểu “gái xinh” thích “trai đẹp”.

Tiếc thay, về khoản giới tính, tôi đã “ăn đ/ứt” cô ta rồi.

Ai bảo sếp là người thích con trai.

Cô ta vốn không thể trở thành tình địch của tôi.

Hôm đó, tôi vừa lấy cơm hộp lên.

Thang máy vừa mở, tôi liền bị thư ký kéo thẳng vào cầu thang bộ.

“Đường Nhất Trạch, cậu định làm gì?”

“???”

Câu này đáng lẽ tôi phải hỏi cô mới đúng!

“Cậu ân cần như vậy, cư/ớp hết việc của tôi, cậu định tranh chỗ của tôi à?”

“???”

Cô có thể nghi ngờ tôi có ý đồ với sếp, nhưng đừng nghi tôi không tận tâm với công việc.

“Tôi nói tôi không định tranh chỗ của cô, cô tin không?”

“Tôi nói sếp sẽ đuổi cậu, cậu tin không?”

“Không tin.”

Phải biết, sếp trả lương gấp mười để “đì” tôi cơ mà.

Còn chưa kịp “đì” mà đã đuổi, lỗ vốn quá!

“Nhưng tôi không tin cậu không định tranh chỗ của tôi.”

Nói qua nói lại cũng vô ích, tôi nói thật cô ta cũng không tin, biết làm sao được.

“Tin hay không tùy cô.”

Tôi quay lưng định đi.

“Khoan đã!”

Dù sao cô ta cũng là thư ký, còn tôi chỉ là nhân viên mới. Tôi dám làm cô ta mất mặt, cô ta đâu dễ bỏ qua.

“Nếu tôi nhớ không nhầm, cậu còn một tuần nữa mới được ký hợp đồng chính thức phải không?

Nếu tôi nói với sếp cậu hay đi trễ về sớm, trốn việc chơi game tám chuyện, cậu nghĩ sếp có cho cậu ký hợp đồng chính thức không?”

Mặt tôi sầm xuống, rồi lại cười.

“Cứ nói đi, xem sếp tin cô hay tin tôi?”

Thái độ chắc nịch của tôi khiến cô ta hơi chột dạ.

“Tôi làm thật đấy. Một nhân viên quèn như cậu, sếp sao tin cậu được?”

Nghe nói cô ta làm thư ký cho sếp từ khi ra trường đến giờ, được hơn ba năm rồi.

Ba năm so với ba tháng, khả năng hắn tin cô ta cao hơn thật.

“Thế cô đoán xem, cô xinh thế, tại sao sếp không thích cô?”

“Tại sao?”

“Vì…”

Tôi bước tới gần, cúi xuống cạnh tai cô ta, khẽ nói:

“Sếp thích tôi.”

Cô thư ký như nghe tin động trời, lùi vài bước, suýt ngã vào cửa sắt sau lưng.

Hồi lâu cô ta mới hoàn h/ồn, lắc đầu lia lịa:

“Không thể nào!”

Tôi đứng thẳng, tựa người vào cửa đối diện, mỉm cười m/ập mờ:

“Không thể sao? Vậy nếu tôi nói tôi cũng thích sếp, và hai chúng tôi đã là một đôi thì sao?”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
2 10 năm vây hãm Chương 10
4 Người Dọa Ma Chương 12
5 Ngọc Vỡ Chương 19
8 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện
12 Trứng cá cầu con Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm