7
Cứ thế mà tôi chịu đựng được một tuần.
Số câu ch/ửi thề tôi cố nuốt xuống còn nhiều hơn số lần nói ra trong suốt hơn hai mươi năm qua.
Không còn cách nào khác.
Chỉ cần tôi lơ là một chút, thậm chí mới nói được âm tiết đầu tiên, tay Lục Tự Thần đã giơ lên, làm mông tôi đ/au âm ỉ.
Tôi không thể hiểu nổi, làm sao lại có người thích đ/á/nh mông người khác đến thế?!
Tối hôm đó, Lục Tự Thần tăng ca.
Đồng hồ đã chỉ 10 giờ mà hắn vẫn chưa về.
Tôi khóa cửa phòng, thả lỏng hoàn toàn, liền rủ bạn bè vào game chơi.
Tôi còn đeo tai nghe, chơi sướng đến quên trời đất.
Quên luôn Lục Tự Thần về lúc nào.
"Mẹ kiếp! Thằng ở vị trí số 6, mày chơi bằng ngón chân đấy à?!"
Nhìn thao tác ngáo ngơ của đồng đội, tôi không nhịn được ch/ửi ầm lên, trút hết mấy ngày qua không được nói bậy.
Đang chơi hăng say, đột nhiên điện thoại bị ai đó gi/ật mất.
"Ai thế?! Chán sống rồi à?!"
À… tôi thừa nhận, lúc nhìn rõ người trước mặt, tôi đã thoáng chột dạ.
Sắc mặt Lục Tự Thần đen như mực.
"Thịnh Ninh, nửa đêm hai giờ chơi game, ch/ửi bậy, lại còn ăn vặt trên giường?"
Hắn th/ô b/ạo kéo tai nghe của tôi ra.
Tiếng đồng đội trong game lập tức vang lên:
"Thịnh Ninh, mày đâu rồi?"
"Mày treo máy à?"
"Ch*t ti/ệt, sắp thua rồi..."
Tôi không nghe thêm được nữa, vì Lục Tự Thần đã tắt điện thoại, ném sang một bên.
Giọng hắn không hề d/ao động:
"Quay lưng lại."
8
Chắc là do chơi game khiến adrenaline tăng vọt, giờ tôi chẳng sợ hắn nữa.
"Làm gì? Anh lại định đ/á/nh mông tôi chứ gì?"
"Phải, chẳng lẽ không nên cho cậu một bài học sao?"
Giọng điệu răn dạy khiến tôi thấy khó chịu.
Tôi ngả người ra sau, quyết bảo vệ mông mình đến cùng.
"Anh không phải bố tôi, dựa vào đâu mà quản tôi như vậy?"
Gân xanh trên trán Lục Tự Thần nhảy lên.
Tôi hừ lạnh.
"Tôi sẽ không nghe lời anh nữa đâu, cùng lắm thì ly hôn thôi!"
Dứt lời, bóng người đột nhiên lao tới.
Lục Tự Thần bẻ ngoặt tay tôi ra sau, một tay giữ ch/ặt gáy tôi, không cho tôi cựa quậy.
Khoảng cách giữa chúng tôi gần đến mức có thể thấy rõ từng sợi lông mi.
Hắn liếc qua môi tôi, giọng nói đầy u/y hi*p:
"Thử nói mấy lời khó nghe nữa xem?"
Tôi vô thức rụt người lại, nhưng tâm lý phản nghịch không đúng lúc lại nổi lên.
"Thử thì thử! Một ông già còn ra vẻ boss lớn!"
Lục Tự Thần cười gi/ận dữ, khóe miệng cong lên một chút, rồi cúi xuống áp mạnh môi vào tôi.
"Ưm!"
Không có chút dịu dàng nào, chỉ là sự trừng ph/ạt và phát tiết.
Nụ hôn mạnh bạo làm tôi đ/au rát.
Đầu bị hắn giữ ch/ặt, tôi đẩy không ra, muốn nói lại sợ hắn thừa cơ lấn tới.
Hắn rời môi một chút, trán áp vào tôi, giọng khàn khàn:
"Miệng không biết nói lời hay thì tốt nhất là bịt lại."
Tôi lập tức muốn phản bác.
Vừa hé môi, hắn liền tranh thủ xông vào.
Hơi thở bị cư/ớp đi trong chớp mắt, âm thanh ướt át ám muội vang lên.
Mặt tôi đỏ bừng vì x/ấu hổ, nghiến răng cắn mạnh vào đầu lưỡi hắn.
Mùi m/áu tanh lập tức lan ra.
Lục Tự Thần đứng thẳng dậy, buông tôi ra, lấy tay lau khóe miệng mình.
Tôi vội vàng nhổ toẹt vài lần.
"Tôi là trai thẳng! Anh đang làm cái gì vậy?"
Nói xong liền lao vào phòng tắm, đi/ên cuồ/ng súc miệng.
Lục Tự Thần cũng bước vào, không chút khách khí lại tét một cái vào mông tôi.
Giọng nói như rít qua kẽ răng:
"Trai thẳng? Trai thẳng mà bị hôn lại cứng quần?"
Tôi cúi xuống, đơ người.
Một cảm giác hoang mang và sợ hãi ùa lên trong lòng.
Cuối cùng tôi quy kết rằng mình… phát đi/ên rồi.
Tôi đẩy mạnh Lục Tự Thần ra ngoài, xoay người khóa cửa, lưng áp sát vào cánh cửa.
"Cút đi! Bị hôn mà có phản ứng thì cũng bình thường thôi! Tôi là trai thẳng! Ai hôn cũng vậy!"
Lục Tự Thần xoay nắm cửa, hít sâu một hơi.
"Ra ngoài đi."
"Không ra! Ông già thích làm bố thiên hạ! Tôi không nghe lời anh đâu!"
"Vậy tối nay cậu cứ ngủ trong đó đi."
Bóng dáng trên cửa biến mất.
Tôi bình tĩnh lại, tiếp tục súc miệng.
Tôi là trai thẳng.
Đêm đó tôi thực sự ngủ trong phòng tắm.
May mà phòng tắm nhà hắn đủ lớn.
Từ ngồi, đến ngồi xổm, cuối cùng buồn ngủ quá, tôi kéo khăn tắm đắp lên bụng, nằm xuống ngủ.
Sáng hôm sau tỉnh dậy, toàn thân đ/au nhức, hắt xì liên tục.
Tôi mở cửa phòng tắm, phát hiện Lục Tự Thần đã đi làm từ lâu.
Tôi hít hít cái mũi tắc nghẹt, đi rửa mặt xong xuống ăn sáng, nhưng đã qua giờ ăn, mọi thứ đều được dọn sạch.
"Xin lỗi cậu Thịnh, bây giờ không phải giờ ăn."
"..."
Không ăn thì thôi, ai thèm ăn cơm nhà hắn chứ.
Tôi thay giày đi ra ngoài, nghĩ đến việc không có phương tiện di chuyển, lại quay vào lấy chiếc xe đắt nhất trong gara của Lục Tự Thần, phóng đi như bay.
Chiếc siêu xe màu mè chạy lo/ạn khắp thành phố, cuối cùng dừng trước quán ăn nhỏ yêu thích của tôi.
Nếu để Lục Tự Thần và đám người cổ hủ nhà hắn biết, chắc chắn lại m/ắng tôi ăn đồ rác rưởi.
Nghĩ đến hắn là thấy tức.
Đồ ngốc.
Ông già ch*t ti/ệt.
Tôi hung hăng cắn một miếng bánh bao.
Không phải để ý đến lễ nghi bàn ăn, tôi nhanh chóng dọn sạch cả bàn, rồi lái xe về nhà.
Nhà của tôi, không phải nhà của Lục Tự Thần.
10
Về đến nhà, không có ai.
Tôi nhớ bố tôi từng nói, ông ấy định đi du lịch vòng quanh thế giới.
Tôi chẳng quan tâm.
Quăng mình xuống sofa, tôi ngủ một giấc.
Đến khi tỉnh dậy thì trời đã tối.
Điện thoại không có tin nhắn nào.
Trong lòng trống rỗng hơn một nửa.
Tôi chậm rãi nhận ra mình đang mong đợi tin nhắn từ Lục Tự Thần.
Suy nghĩ này khiến tôi phát bực.
Tôi lôi máy chơi game ra, chơi như trút gi/ận đến nửa đêm.
Không có chuyện gì xảy ra.
Không có quản gia đến nhắc ăn cơm, không có Lục nào đó đến cấm tôi chơi game.
Lẽ ra tôi nên vui vẻ thoải mái, nhưng trong lòng lại cảm thấy rất khó chịu.
Trên màn hình hiện lên dòng chữ "Game Over" chướng mắt vô cùng.
"Mày mới Over ấy!"