“Trong hai người các anh, chỉ có một người được sống.”
“Người nào sống sót, tôi sẽ để người đó rời đi.”
Tôi ném cho mỗi người một con d/ao.
Trương Hoa và Lưu Dương nhìn nhau, bầu không khí lập tức trở nên căng thẳng đến nghẹt thở.
Ánh đèn chao đảo dữ dội.
Bóng của hai người méo mó in trên tường.
Đồ đạc bị xô đổ tứ tung, mặt đất đầy mảnh vỡ.
Cuối cùng, Trương Hoa đỏ mắt, tránh được đò/n của Lưu Dương, đ/âm d/ao vào ng/ực đối phương.
Lưu Dương trợn trừng, gục xuống.
M/áu loang ra sàn nhà.
Trương Hoa mắt lóe lên vẻ phấn khích, thở hổ/n h/ển bò đến: "Tôi thắng. Cô nói sẽ tha cho kẻ sống sót."
Tôi chớp đôi mắt vô tội: "Rồi sao? Người còn không giữ chữ tín, thì mèo cần gì?"
Anh ta vội vàng đứng dậy, lê từng bước về phía cửa.
Trương Hoa đi/ên cuồ/ng gi/ật mạnh tay nắm.
Một cái, hai cái, ba cái...
Cánh cửa vẫn đóng ch/ặt, không nhúc nhích.
"Không đúng! Cô nói ai thắng sẽ được sống!"
Anh ta gào lên đi/ên lo/ạn.
"Cô không được nói mà không giữ lời!"
Tôi nhếch mép: "Ồ? Chẳng phải là học theo anh sao?"
Ngày trước, anh ta từng hứa với Thất Thất: "Nếu cô nghe lời, tôi sẽ tha cho cô và con mèo."
Kết quả?
Xong việc liền gọi bạn đến, dùng máy ảnh chụp lại thân thể cô ấy, tr/a t/ấn tà/n nh/ẫn suốt ba tiếng đồng hồ.
Cô ấy nói mình còn cha mẹ đang đợi ở nhà, c/ầu x/in anh ta thả đi.
Anh ta đ/á/nh ngất cô ấy, ném cô ấy từ sân thượng xuống.
Tôi biến lại mặt mèo, túm lấy cổ chân Trương Hoa xoay 360 độ, đồng thời dùng móng vuốt sắc bén c/ắt đ/ứt gân chân.
Tiếng thét đ/au đớn x/é toạc màn đêm.
"Cứ gào đi, nơi hoang vu này chỉ có tôi với anh, không ai c/ứu được anh đâu."
Tôi lôi anh ta vào bếp.
“Không phải anh thích hành hạ mèo sao? Để tôi nghĩ xem, d/ao phay, lò vi sóng, dầu sôi... nên dùng thứ nào trước nhỉ?”
Dùng dầu trước vậy!
Suốt đêm nghe tiếng anh ta rên la, giờ nghe tiếng dầu sôi xèo xèo cho sảng khoái.
Tôi bước đến gần Trương Hoa, định bẻ miệng anh ta ra để đổ dầu sôi vào.
Anh ta bỗng thét lên.
“Khoan đã! Đừng gi*t tôi! Tôi... tôi có thể nói cho cô biết một bí mật.”
Tôi buông anh ta ra.
“Nói đi!”
Anh ta co rúm người, hai chân đạp lùi về phía tủ bếp, mắt liếc nhìn xung quanh đầy cảnh giác.
“Lại gần đây, tôi không dám để chúng nghe thấy.”
Tôi nhướng mày cúi xuống.
Một đám bột màu xanh phụt thẳng vào mặt.
“Ha ha ha! Lý Trạch trước khi đi đã đưa tôi gói bột lan hồ điệp. Tôi cố tình giữ lại một chút này. Cậu ta bảo Miêu yêu sợ nhất thứ này. Chờ đi, lát nữa cô sẽ toàn thân lở loét mà ch*t!”
Nhưng ngay giây tiếp theo.
Nụ cười của anh ta tắt ngấm.
Trương Hoa trợn mắt kinh hãi.
Trước mặt anh ta chẳng có gì, nhưng miệng anh ta lại bị ép mở ra.
Cổ họng phát ra ti/ếng r/ên rỉ thảm thiết.
Tôi cười lạnh.
Trong phòng có camera ghi hình.
Sau khi phát hiện Lý Trạch giấu tro hương trong góc tường, tôi lập tức lấy ra vứt đi, thay bằng thứ của mình.
Tro hương có tác dụng trừ tà trấn m/a, đúng là thứ lũ yêu quái chúng tôi sợ nhất.
Nhưng thứ Trương Hoa vừa rắc lên người tôi chính là... tro hương ngâm nước x/á/c ch*t.
Thứ này dễ chiêu dụ oan h/ồn dã q/uỷ nhất.
Lưỡi của anh ta chính là bị lũ oan h/ồn anh ta gọi đến x/é nát.
Ồ?
Sao lại x/é lưỡi trước?
Vì tiếng cười của anh ta vừa rồi quá khó nghe.
Tôi vẫy tay, đuổi lũ tiểu q/uỷ đang lởn vởn đi chỗ khác.
“Để tôi.”
Khi Trương Hoa chỉ còn một hơi thở cuối cùng, tôi lôi anh ta đến nhà kính trồng hoa.
“Nơi này bốn mùa như xuân. Anh xem này, nhện con, gián, đủ loại sinh vật nhỏ. Có chúng làm bạn, anh sẽ không cô đơn đâu.”
Tôi đóng cửa nhà kính, nhìn lũ nhện, dòi bọ bò lên người anh ta cắn x/é.
Khi anh ta tắt thở.
Tay tôi dần hiện ra vân tay của con người, tôi cảm nhận được làn gió nhẹ lướt qua mặt.
Kẻ th/ù đã ch*t, oán khí trong lòng tan biến.
Tôi khôi phục hình dạng con người, là dáng vẻ của Thất Thất.