Vì để sống sót trong thời mạt thế, tôi quyết định ôm ch/ặt cái đùi vàng của vật thí nghiệm mạnh nhất — 591.
Tôi tiết kiệm phần lớn thức ăn ít ỏi của mình để cung phụng nó, ngày nào cũng nói chuyện phiếm, dùng đủ mọi cách để tăng thiện cảm.
Thế nhưng 591 dường như vẫn rất muốn ăn thịt tôi.
Cái vuốt khổng lồ đ/è lên ng/ười tôi, những chiếc răng nanh sắc lẹm sát ngay trước mắt.
Tôi sợ đến mức không dám nhích môi, khẽ khàng c/ầu x/in:
"Có thể đừng ăn tôi được không?"
"Hồi nhỏ cậu còn từng được tôi nuôi mà."
591 phớt lờ lời tôi, nó bắt đầu cọ vào người tôi, từ chóp mũi đến thân mình, ngay cả cái đuôi cũng quấn lấy chân tôi.
Tôi: ?
Cậu không được học hư theo tôi chứ!
1
Trước mắt là một mảnh huyết hồng, tiếng thét chói tai vang lên bên tai.
Ngay sau đó, một cơn đ/au kịch liệt x/é rá/ch da thịt, tôi hoàn toàn mất đi ý thức, rơi vào bóng tối vô tận.
Đầu tôi bị ai đó th/ô b/ạo thúc mạnh vào.
Mở mắt ra, họng sú/ng lạnh ngắt gí sát thái dương, từng cú thúc khiến tôi đ/au đến điếng người.
Thấy tôi không có phản ứng, tên lính gác càng thêm sức, đ/ập mạnh vào đầu tôi như đang nện bao cát.
"Không làm việc đi, còn đứng đây làm gì?"
Bản năng khiến tôi khom lưng, lí nhí xin lỗi hai người họ.
Tên lính gác hừ lạnh một tiếng: "Lo mà làm việc cho hẳn hoi, không thì tao đem mày đi cho vật thí nghiệm ăn đấy."
Tiếng bước chân xa dần, bấy giờ tôi mới dám đứng thẳng người, cẩn thận quan sát tình hình xung quanh.
Hành lang sạch sẽ sáng sủa, trên tay tôi cầm dụng cụ vệ sinh, dường như đang chuẩn bị đi làm việc...
Cái xô trên tay nhấc lên rồi lại đặt xuống, tôi lặp đi lặp lại việc ngẩng đầu nhìn quanh, lúc thì nhéo mạnh vào đùi, lúc lại tự t/át mình một cái.
Sau vài lần như vậy, tôi cuối cùng cũng x/á/c nhận được rằng: Tôi đã trọng sinh rồi.
Hình ảnh trước khi ch*t bị vật thí nghiệm x/é x/á/c nhai ngấu nghiến hiện lên rõ mồn một, tôi không kh/ống ch/ế được mà r/un r/ẩy, mồ hôi lạnh túa ra trên trán.
Kiếp trước, tôi phụ trách quét dọn vệ sinh phòng quan sát của vật thí nghiệm số 591.
Mức độ nguy hiểm của 591 khá thấp, nên nó không được viện nghiên c/ứu chú ý nhiều.
Vì bị bỏ rơi trong thời gian dài, các nghiên c/ứu viên thường xuyên lôi nó ra làm trò tiêu khiển.
591 phải chịu đủ mọi cách đối xử kinh khủng và tà/n nh/ẫn, ti/ếng r/ên rỉ thê lương của nó vang vọng khắp phòng quan sát.
Nhưng tiếng kêu đó không hề khơi dậy chút lòng trắc ẩn nào, ngược lại càng khiến bọn họ hành hạ 591 tàn tệ hơn.
Tôi chứng kiến toàn bộ quá trình, nhưng chẳng thể làm gì để ngăn cản.
Tôi chỉ là một kẻ có địa vị thấp kém nhất trong viện nghiên c/ứu này — một công nhân vệ sinh.
Trong thời mạt thế, sức lao động là thứ rẻ mạt nhất, chúng tôi chẳng có tư cách gì để lên tiếng.
Kể từ khoảnh khắc bước chân vào viện nghiên c/ứu, ký vào bản điều khoản bất bình đẳng chỉ để đổi lấy một miếng ăn, chúng tôi đã hoàn toàn mất đi tự do, trở thành nô lệ.
Suốt thời gian đó, tôi trơ mắt nhìn bọn họ hành hạ 591 đến mức thân tàn m/a dại mà lực bất tòng tâm.
Cùng với sự trưởng thành, thể hình của 591 ngày càng lớn, sức mạnh cũng tăng gấp hàng chục lần so với trước đây.
Trong một lần bị nghiên c/ứu viên hành hạ, 591 đã bứt đ/ứt xiềng xích trên tứ chi, x/é x/á/c lũ người đó thành từng mảnh vụn.
Tôi định bỏ chạy, nhưng lại bị 591 bắt ngược trở lại.
Tôi khóc lóc van xin, lạy lục 591 tha cho mình.
"Tôi không làm gì cả, không phải tôi làm, không liên quan đến tôi..."
Giọng nói của 591 dường như vẫn còn văng vẳng bên tai:
"Ngươi nghĩ kẻ đứng ngoài xem thì vô tội sao?"
Tôi hít một hơi thật sâu, xách dụng cụ đi về phía phòng quan sát của 591.
Phòng của 591 rất hẻo lánh, phải đi vòng vèo hơn hai mươi phút mới tới nơi.
Cánh cửa tự động mở ra, đ/ập vào mắt tôi là một khoang sinh thái hình trụ khổng lồ được bao quanh bởi lớp kính đặc chế ở giữa phòng.
Gọi là khoang sinh thái, nhưng thực chất chỉ có vài tảng đ/á nhặt bên ngoài và mấy cọng cỏ khô héo mà thôi.
Phòng quan sát không một bóng người, tôi đặt dụng cụ xuống, cẩn thận tiến lại gần khoang sinh thái.
Một cục lông đen sì nhỏ xíu như chó con đang co rùm bên cạnh tảng đ/á.
591 hiện tại chưa lớn bằng ba nắm tay, yếu ớt đến mức tưởng như bất cứ ai cũng có thể dẫm ch*t nó.
Nhưng trong tương lai, 591 sẽ lớn hơn cả một chiếc xe khách, những chiếc gai trên lưng cứng hơn kim loại gấp trăm lần, con người dưới vuốt của nó mỏng manh chẳng khác gì món đồ chơi bằng giấy.
Cảm nhận được bóng người, 591 ngẩng đầu, một khuôn mặt lông xù vô hại lộ ra.
Đôi con ngươi đỏ rực tối tăm không chớp mắt nhìn chằm chằm vào tôi, như thể đang đ/á/nh giá một món mồi ngon, nó soi xét tôi từ đầu đến chân.
Do mức độ nguy hiểm thấp, khoang quan sát của 591 sơ sài hơn nhiều so với các vật thí nghiệm khác, không chỉ không trang bị vũ khí âm tường, mà ngay cả lính gác cũng không có.
Cả cái viện nghiên c/ứu này, e rằng chỉ có mình tôi biết tương lai nó sẽ trở nên đ/áng s/ợ đến nhường nào.
Tôi không muốn ch*t.
Tôi muốn sống.
Tôi muốn chấm dứt cuộc sống nô lệ này, muốn rời khỏi đây.
Và để thực hiện những nguyện vọng đó, chỉ có một cách duy nhất.
Đó là ôm ch/ặt đùi vàng của 591.