Lạnh Lùng Nhưng Hay Ghen

Chương 8.

16/03/2026 21:51

Nói một mạch xong.

Tôi thấy Tiểu Âu đang có vẻ mặt bất cần đời, ngẩng đầu 45 độ nhìn lên trời.

Phương Ninh không những không tức gi/ận.

Khóe miệng thậm chí còn từ từ nở một nụ cười kỳ quái.

Hả??

Họ không bị tôi m/ắng đến đần độn rồi đấy chứ?

Khi tôi đang nghi ngờ.

Giây tiếp theo.

Chỉ thấy Phương Ninh đã nhanh chóng chuyển sang vẻ mặt yếu đuối, tổn thương.

Cắn môi, ánh mắt lướt qua phía sau tôi.

Đôi mắt đẫm lệ nói.

"Anh Vân Chu, anh đừng gi/ận. Nhiễm Nhiễm không cố ý nói anh như vậy đâu."

Cái gì?

!!!

Tôi đột ngột quay đầu lại.

Thấy Thẩm Vân Chu đang sải bước đi về phía tôi, vẻ mặt u ám đến nhỏ nước.

[Hahahahha cười ch*t mất, mọi người mau xem vẻ mặt của nữ phụ kìa. Từ xanh sang đỏ, sang xanh rồi lại trắng, đã bị dọa đến ngốc rồi.]

[Vừa nãy nữ phụ kiêu ngạo bao nhiêu, bây giờ lại hèn nhát bấy nhiêu. Sao nữ phụ không cười nữa đi, có phải trời không thích cô cười không?]

[Hãy cùng nhau điểm lại tội trạng của nữ phụ: cưỡng ép nam chính, cắm sừng nam chính, nói nam chính nhỏ, không đáng tiền, ví nam chính như rác rưởi dùng xong là vứt. Chậc chậc, sau này nam chính ra tay trừng trị cô ta, mọi người nói xem có oan uổng cho cô ta không?]

[Tôi mong chờ quá đi mất, ngồi đợi nam chính t/át thẳng vào mặt nữ phụ!]

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Sau khi ông chủ bị bắt

Chương 6
Tôi mới làm được hai tháng ở nhà chủ thì họ đã bị bắt. "Lưu Ma ơi, phiền cô chăm sóc Lạc Lạc giúp tôi..." Phu nhân khẩn khoản năn nỉ trước khi bước lên xe cảnh sát. Vừa định từ chối, hàng loạt dòng bình luận hiện ra trước mắt: [Ôi trời, hai vợ chồng này đúng là nghiệt quá, bị người ta hãm hại vào tù, ra ngoài thì con trai cũng mất tiêu rồi.] [Đều tại con hầu này cả! Nếu nó không từ chối trông trẻ thì đứa bé đâu đến nỗi không ai quản mà bị xe tông chết.] [Hai vợ chồng ra tù biết con mất, phát điên đi trả thù bảo mẫu. Nhốt nó trong phòng cho đói khát đến chết, xác thối rữa luôn.] [Nhà chủ đối xử với cô ta tốt thế mà gặp chuyện lại bỏ chạy. Đói chết là đáng đời!] [Chắc đến chết cô ta cũng không biết, cậu nhóc nắm trong tay cả đống tiền.] Đọc xong mấy dòng bình luận, lông tóc tôi dựng đứng! "Phu nhân yên tâm, con nhất định chăm sóc tốt cho tiểu gia!" Tôi hét theo chiếc xe cảnh sát đang khuất dần. Miễn là lương được trả đều đặn, tôi sẽ tiếp tục làm đến ngày họ quay về.
Hiện đại
Chữa Lành
Gia Đình
0