Con gái tôi kể, chị Vũ Đồng dẫn mấy đứa trẻ đến cửa hàng của ông Lý, dẫm lên chai nhựa.

Giúp việc là được ăn vặt, nhưng chỉ đứa làm nhiều nhất mới được xúc xích tinh bột. Tôi thở phào. Thầm nghĩ mình cảnh giác quá mức cần thiết.

Ông Lý mà con gái nhắc đến là cụ già sống một mình, nhà tầng trệt, mở tiệm tạp hóa nho nhỏ. B/án đủ thứ từ nước tương, giấm, bim bim đến giấy cuộn. Bà Liêu thường mang vỏ chai nhựa đến đổi lấy đồ dùng.

Dù vậy, tôi vẫn dặn con không được đi nữa.

"Con ngoan phải ăn cơm đầy đủ, ăn vặt nhiều khó cao lớn đó."

Hai ngày sau, đang giúp con gái mặc áo, nó bỗng bùi ngùi:

"Mẹ ơi, con cũng muốn được xúc xích tinh bột như Tiểu Tuyết!"

Hóa ra vì nghe lời tôi, con bé không tham gia nữa. Nó bảo chị Vũ Đồng luôn làm nhiều nhất, nên xúc xích mãi thuộc về chị ấy. Nhưng hôm qua, người nhận phần thưởng lại là Dương Tiểu Tuyết.

Trong khu, con gái tôi thân với Tiểu Tuyết như chị em ruột, có gì ngon đều chia đôi. Đứa bé đúng như tên, trắng như cục tuyết, mắt đen hạt nhãn, má lúm đồng tiền, ai cũng mến.

Hôm ấy, Tiểu Tuyết chạy vụt sang nhà tôi, thì thầm khoe tin vui với con gái tôi:

"Nam Nam, đi cùng tôi đi, xúc xích tôi chia cho cậu nửa cây!"

Con bé do dự, nhưng nghĩ đến lời dặn của tôi, lại lắc đầu từ chối. Tiểu Tuyết hụt hẫng, nhưng vẫn lon ton chạy về trong niềm vui được ăn xúc xích.

Đúng lúc ấy, cửa nhà đột nhiên bị đ/ập "ầm ầm". Tôi vội chạy ra mở cửa. Bố mẹ Tiểu Tuyết mặt tái mét đứng trước ngưỡng cửa.

"Chị Nam Nam ơi, con bé nhà tôi có sang đây không?"

Linh tính mách bảo điều chẳng lành, tôi vội kể lại chuyện tối qua Tiểu Tuyết có sang chơi rồi về.

"Có chuyện gì thế?"

Mẹ Tiểu Tuyết suy sụp, giọng run run:

"Con bé mất tích rồi! Chúng tôi tìm khắp nơi, phát hiện cặp sách nó bên bờ sông, trong đó còn lọ th/uốc hen suyễn. Chẳng lẽ, chẳng lẽ bị b/ắt c/óc..."

Vợ chồng họ đã ly hôn, Tiểu Tuyết ở với mẹ. Bố nó ở gần đây, thường đón con về chơi với ông bà.

Tối qua, cả hai đều tưởng con ở nhà đối phương, gi/ận dỗi chẳng hỏi han. Mãi đến sáng mới phát hiện con mất tích. Cả hai nhà đều đi/ên đảo.

Nghe xong, trong lòng tôi chợt thấy gì đó kêu "thịch" một tiếng. Tôi vội thuật lại lời con gái vừa kể. Hai người nhìn nhau sững sờ, lập tức báo cảnh sát. Sau khi ổn định con nhỏ, tôi cũng đi theo tìm ki/ếm.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Trúc Mã Không Yêu Tôi

Chương 13.
Tại nhà chàng trai mà tôi thầm thương trộm nhớ, tôi vô tình bắt gặp một cô gái đang quấn khăn tắm. Chắc cô ấy vừa tắm xong, tóc vẫn còn nhỏ nước, hai má ửng hồng. Cửa phòng ngủ chính vẫn mở, bên trong là một khoảng tối mờ ám. Thật khó để tôi không liên tưởng đến những chuyện đã xảy ra giữa bọn họ. Tôi thậm chí còn lờ mờ ngửi thấy chút mùi tanh lợm giọng phảng phất trong không khí. Tiêu Hoài à Tiêu Hoài, chàng trai tôi đã thích mười năm trời, hôm nay đã xảy ra quan hệ với cô gái khác mất rồi. Đoạn tình cảm đơn phương kéo dài đằng đẵng suốt mười năm, đến giây phút này, tôi cuối cùng cũng đã triệt để bỏ cuộc.
22.72 K
12 Đêm Nay Trăng Sáng Rơi Vào Lòng Ta Chương 11: Ngoại truyện

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Bạn gái của bạn trai thử lòng tôi là kẻ đào mỏ, sau khi tôi rời đi cô ta đã phải tự vả

Chương 9
Nhà tôi rất nghèo, nên bạn bè của Chu Cảnh Thâm đều cho rằng tôi là kẻ đào mỏ, chỉ yêu tiền của anh ấy. Cô bạn thân của anh, Lâm Mạn, vì thế đã tạo ra một trò chơi kiểm tra. Cô ta nói chỉ cần tôi vượt qua, sau này mọi người sẽ không gọi tôi là kẻ đào mỏ nữa. Câu hỏi thứ nhất: [Bạn trai tặng bạn chiếc túi trị giá năm trăm ngàn, bạn có lấy không?] Tôi chọn không lấy. Lâm Mạn lại bảo: "Lạt mềm buộc chặt." Câu hỏi thứ hai: [Bạn có muốn thêm tên mình vào sổ đỏ nhà của bạn trai không?] Tôi chọn không thêm. Lâm Mạn lại nói: "Lạt mềm buộc chặt." Câu hỏi cuối cùng: [Bạn trai phá sản rồi, bạn có sẵn sàng dốc hết tiền tiết kiệm để ở bên anh ấy không?] Tôi chọn sẵn sàng. Cả phòng bao bỗng chốc vang lên những tiếng cười nhạo. Lâm Mạn lắc lắc điện thoại: "Điểm tuyệt đối, kẻ đào mỏ thượng đẳng." "Trước từ chối những lợi ích nhỏ nhặt, sau dùng sự đồng hành để đổi lấy sự biết ơn cả đời của đàn ông, đây mới là chiêu thức cao tay nhất." Tôi cứ ngỡ Chu Cảnh Thâm ít nhất cũng sẽ thấy chuyện này thật hoang đường. Thế nhưng, anh ấy lại chăm chú đọc hết kết quả kiểm tra. "Mỗi câu hỏi em đều chọn kiểu không ham muốn gì cả, không thấy giả tạo sao? Cứ sống thật một chút, anh cũng đâu có trách em đâu có trách em."
Tình cảm
0