Giang Vân Đường

Chương 16

07/11/2025 18:17

Ta đã cùng hắn trải qua bao nhiêu ngày đêm như thế, nên dễ dàng hiểu được những lời không nói ra kia.

Ta chỉ là một món đồ chơi mà Chúc nhị gia m/ua về.

Giờ đây vứt bỏ ta để đi c/ứu người trong lòng hắn, đương nhiên là chuyện nên làm.

Hắn nắm lấy cổ tay ta, nói rằng: "Vân Đường không chịu nổi thêm một lần như thế nữa đâu, hắn sợ là không sống nổi."

"Ngươi đợi ta, ta sẽ trở lại đón ngươi."

"Rất nhanh thôi."

"Vân Đường là sư đệ của ta, đó là trách nhiệm của ta."

Trước đây ta luôn gh/en tị với số phận may mắn của Vân Đường, kỳ thực Vân Đường cũng khổ lắm.

Gia đình sa sút, phải vào nghề thấp kém, cái gì cũng giỏi hơn người, nào ngờ lại gặp họa, phải xa cách người mình yêu bao nhiêu năm trời.

Thân hình mảnh khảnh ấy gồng gánh qua ngày tháng khổ cực, gồng gánh cả gánh hát.

Vân Đường, lòng ta cũng không nỡ.

Ta nhờ phúc của Vân Đường mà sống những năm tháng sung sướng, giờ cũng nên trả lại chút ít.

Chỉ là ta đờ đẫn nhìn theo bóng hai người vội vã rời đi.

Rốt cuộc vẫn có chút trách móc Chúc Vân Thâm.

Gấp gáp đến mức không thèm ngoảnh lại nhìn ta thêm một lần sao?

Bao nhiêu năm hơi ấm sưởi chân người, đều đổ sông đổ bể cả rồi.

Ta theo mọi người đi vào trong, lại không nhịn được ngoảnh đầu nhìn lớp bụi m/ù do chiếc xe hơi bỏ lại.

Như thể thấy được hai bóng người ngồi sát vào nhau kia.

Rốt cuộc người đã ôm trăng vào lòng, ta có nên vui thay cho người không?

Thực ra nhị gia, ta có nuối tiếc, bao năm nay, ta cũng rất muốn gọi người một tiếng Vân Thâm.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Sự Tương Thích Hoàn Hảo

Chương 10
Vì độ tương thích đạt một trăm phần trăm, vị thống soái thú nhân buộc phải kết hôn với tôi — một người lưỡng tính. Nhưng sau khi kết hôn, anh vẫn luôn không hứng thú với tôi. Tôi chỉ có thể nghĩ đủ mọi cách để tiếp cận anh mỗi ngày. Tôi tin rằng, chỉ cần cố gắng đủ nhiều, sớm muộn gì anh cũng sẽ thích tôi. Cho đến hôm nay, khi tôi lại một lần nữa dốc hết sức quyến rũ Thẩm Vọng, đột nhiên nhận được thông báo khẩn cấp từ Cục Quản Lý: [Độ tương thích giữa cậu và Thống soái Thẩm đã bị nhầm rồi!] [Anh ấy không phải người có độ tương thích một trăm phần trăm với cậu!] Tôi lập tức chết lặng tại chỗ. Thảo nào Thẩm Vọng từ đầu đến cuối vẫn luôn lạnh nhạt với tôi. Trước mắt tôi, Thẩm Vọng vẫn chưa biết gì. Anh khẽ nhíu mày, lên tiếng thúc giục: "Rốt cuộc có làm nữa hay không? Một lát nữa tôi còn có việc." Tôi nhanh nhẹn khoác áo vào, đứng sang một bên: "Không làm nữa đâu, anh cứ đi làm việc của mình đi."
1.98 K
2 Tham Lam Chương 12
5 Mưa hoa sương gió Chương 13
6 Kẻ Nghe Trộm Chương 6
12 ĐÀO HOA SÁT Chương 5

Mới cập nhật

Xem thêm