Người Phụ Nữ Ngoài Cửa

Chương 8

30/03/2025 20:48

Nó như thể đã biến mất khỏi thế giới ảo, chẳng để lại dấu vết nào trên mạng.

Giờ thì xong đời rồi, tất cả sẽ nghĩ tôi là đứa mất trí, chẳng ai tin lời tôi nữa, chỉ còn nước ch*t.

Đêm đó, khi tôi tuyệt vọng nằm vật trên giường, Giả Tuân ướt như chuột l/ột trở về.

"Trời ơi, ngoài trời mưa à?" Tôi bật dậy phắt, mở WeChat thì thấy Giả Tuân đã nhắn liền mười mấy tin cách đây nửa tiếng.

"Xin lỗi tớ không xem tin nhắn, để cậu bị ướt thật có lỗi quá!" Tôi vội xin lỗi. Giả Tuân trông hơi khó chịu nhưng chỉ lắc đầu, không nói gì.

Thấy áy náy, sợ cô ấy gi/ận, tôi pha cho cốc trà gừng đường đỏ. Giả Tuân uống xong sắc mặt đỡ hằm hằm hơn, thở hổ/n h/ển nói:

"Cậu biết chưa? Trường mình xảy ra chuyện kinh khủng lắm!"

"Gì cơ?" Tôi lập tức nghĩ ngay đến chuyện con bé mặt rỗ.

"Ồi, không phải cái cậu đang nghĩ đâu." Giả Tuân hiểu ý tôi, cúi sát tai thì thầm, "Cậu biết tại sao bài đăng đó biến mất không? Vì trường có nữ sinh bị cưỡ/ng hi*p! Ban giám hiệu phong tỏa tin tức mở chiến dịch làm sạch mạng, xóa sạch cả đống bài cũ nên cậu tìm không ra là đúng rồi."

Tôi rùng mình.

"Cưỡng... hiếp?"

"Ừ." Ánh đèn treo chiếu xuống khiến khuôn mặt Giả Tuân tái nhợt khác thường, đôi mắt long lanh đầy vẻ rợn người, "Bị tên công nhân say xỉn lôi vào lùm cây. Đáng tiếc nhất là đáng lẽ cô ấy đã được c/ứu, lúc ấy có người đi ngang nhưng không hiểu sao chẳng ai nghe thấy động tĩnh để xem, thế là..."

"Quá tà/n nh/ẫn." Tôi thở dài.

"Chưa hết đâu." Giả Tuân nói tiếp, "Bi thảm nhất là sau đó cô ấy về tr/eo c/ổ t/ự t*. Trường sợ lộ nên hứa cho ba đứa cùng phòng suất học bổng, chà, đúng là ăn bánh m/áu từ x/á/c bạn cùng phòng."

Giả Tuân đi tắm. Tôi ngồi ngẩn ra cả tiếng đồng hồ.

Tiếc thật, đóa hoa xuân vô tội đã tàn lụi.

Sinh mệnh thật mong manh, cái ch*t gần ta đến thế.

Nhưng giờ không phải lúc than thở. Một tuần nữa, tôi cũng sẽ chung số phận.

May thay lời Giả Tuân cho tôi manh mối: Nếu bài cũ bị xóa, ta sẽ đăng lại dựa trên trí nhớ. Dư luận dậy sóng, ắt có người tin.

Đêm ấy, tôi đăng nhập nick phụ nhiều năm không dùng vào diễn đàn trường.

Bài đăng lập tức được đẩy lên top, nhưng đa phần chỉ coi như truyện giải trí. Bình luận toàn kiểu:

["Hư cấu quá đỉnh, nhưng đọc cũng vui phết."]

["Gây cấn gh/ê, mong chờ hồi sau!"]

["Đang ngồi toilet đọc phê lòi, tác giả cố lên nhé!"]...

Có lẽ vì thế, nhà trường không xóa bài tôi lần nữa. Dù chẳng ai tin, tôi vẫn không bỏ cuộc vì nhớ rằng một ngày nữa sẽ xuất hiện "kẻ mạo hiểm" can đảm.

Cô ta sẽ cập nhật đều đặn cho đến khi gặp nạn.

Đúng như dự đoán, hôm sau xuất hiện tài khoản mới tên "Khẩu Thôn Thập". Cô nàng tuyên bố nếu tác giả khẳng định sự thật, cô sẽ tự mình điều tra vạch trần trò l/ừa đ/ảo.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Người Chồng Đang Ngủ Say

Chương 15
Sau khi thức tỉnh, tôi phát hiện ra mình chỉ là một vai phụ, đến cả tên cũng không có trong một cuốn tiểu thuyết PO. Và độc giả gọi tôi bằng một cái tên vô cùng trìu mến: người chồng đang ngủ say. Cấp trên của tôi luôn lấy cớ đến nhà tôi ăn chực, nhưng thực chất là đang nhòm ngó vợ tôi. Còn tôi thì… lúc nào cũng không tài nào chống lại được cơn buồn ngủ, cứ thế mà thiếp đi. Ngày tôi thức tỉnh, ba chúng tôi đang ngồi ăn chung một bàn. Dưới gầm bàn, mắt cá chân tôi bỗng bị ai đó khẽ khẽ cọ vào. Tôi giật bắn cả người. Cái này cái này cái này — Tôi liếc nhìn hai người đàn ông trên bàn vẫn thản nhiên ăn uống như không có chuyện gì xảy ra, trong chốc lát lại không phân biệt nổi rốt cuộc là ai. Nhưng dựa theo thiết lập biến thái của cấp trên trong cuốn sách này, tôi đoán chắc chắn là hắn. Tôi chậm rãi nhai miếng thịt bò trong miệng, cúi đầu ngoan ngoãn xúc cơm, trông vừa nhút nhát vừa tầm thường. Trong lòng lại lén lút có chút vui mừng. Hê hê, hắn cọ nhầm người rồi! Thế cũng tốt. Cọ tôi thì được, đừng có mà cọ vợ tôi. Hừm Cấp trên thèm khát vợ tôi. Mỗi lần hắn đến nhà, ba người chúng tôi lại ngủ chung một giường, còn tôi thì với “tầm nhìn hạn hẹp” của mình, luôn đi ngủ sớm. Không bao lâu sau, động tĩnh trên giường ngày càng rõ rệt. Tôi gắng gượng điều khiển bộ não sắp bị cưỡng chế tắt máy của mình, u ơ mở miệng nói: “Cái đó… tôi vẫn chưa ngủ đâu.”
Đam Mỹ
Xuyên Sách
196
Đứa trẻ già Chương 15