Bảy Năm Chờ Đợi

Chương 5.3

07/08/2024 11:57

Ra ngoài làm việc, tôi có thể chịu bất cứ sự ứ/c hi*p nào.

Nhưng mà cô ta xúc phạm đến công việc của tôi, chuyện này đã chạm đến giới hạn của tôi rồi.

Tôi đẩy Mã Nhâm đang bảo vệ tôi ra: “Lý tiểu thư, nếu như cô kết hôn với chồng cô rồi mà không thể để anh ấy có thư ký nữ thì cô đưa anh ấy về nhà rồi trói anh ấy lại đi. Bởi vì cho dù anh ấy không có thư ký nữ thì trong công việc của anh ấy cũng sẽ có cấp dưới là nữ, cộng tác với phụ nữ, vậy có phải cô sẽ hét đến ngất luôn không?”

“Ha, cô và họ giống nhau được sao?” Lý Mộc Nhi chế nhạo: “Họ sẽ không vì cái này cái nọ mà dòm ngó anh ấy, cũng sẽ không thò tay vào ví tiền của anh ấy, càng không đến nhà anh ấy vào đêm khuya.”

Tôi gi/ận đến run người, trước ánh mắt kinh ngạc của mọi người tôi siết ch/ặt tay lại, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay.

“Làm thư ký nên tôi phải thường xuyên mang tài liệu đến nhà anh ấy, đồng thời tôi còn phải quản lý tiền bạc cho mấy dự án lớn nhỏ, vốn dĩ đây chính là công việc mà tôi phụ trách.”

Tôi nghe thấy giọng mình run run: “Nếu như trong quá trình làm việc này mà ông chủ có thưởng thêm cho tôi thì đây cũng là do tôi xứng đáng có được… bảo vệ đâu rồi?”

“Ai dám động tay với tôi hả?” Khi bảo vệ tiến đến giữ lấy cô ta, Lý Mộc Nhi tràn đầy sự khó tin.

“Việc ra vào công ty có quy định trong nội quy, những người không liên quan thì không cho phép vào.”

“Nhưng cô ta là…” Bảo vệ lén lút nhìn Lý Mộc Nhi.

“Công ty là nơi làm việc, không có người nhà mà chỉ có nhân viên, anh nghe hiểu không hả?”

Đội trưởng bảo vệ đứng thẳng lưng: “Hiểu rõ!”

Lý Mộc Nhi vùng vẫy: “Họ Diệp kia, cô đừng có lạm dụng chức quyền…”

“Pháp vụ đâu!” Tôi c/ắt ngang tiếng hét của cô ta.

“Ở đây, ở đây này.” Tiểu Tưởng vẫy tay.

“Lý tiểu thư đến công ty gây chuyện, làm vỡ nhiều đồ lắm.”

Tiểu Tưởng cầm cuốn sổ gõ gõ lên mặt bàn: “Vậy thì buộc phải bồi thường thôi, gây thiệt hại tài sản công vụ, cản trở hoạt động bình thường của công ty.”

“Khởi tố.” Tôi lạnh lùng nói.

“Mấy người có biết lý lẽ không hả, đây là các người đang bảo vệ tiểu tam đúng không?” Đột nhiên Lý Mộc Nhi vùng ra khỏi tay của bảo vệ rồi giơ tay vung về phía tôi.

Nhưng cổ tay của cô ta bị ai đó th/ô b/ạo nắm ch/ặt.

Người đàn ông ở phía sau mặc sơ mi trắng và vest đen, do chạy nhanh nên đầu tóc hơi lộn xộn.

Ngay khi anh xuất hiện giữa trung tâm hỗn lo/ạn thì có một luống khí thế mạnh mẽ áp chế hết tất cả mọi thứ, giống như thường lệ.

Đột nhiên không hiểu sao chóp mũi của tôi lại chua xót.

“Tiểu Tưởng, thêm một điều khoản khác vào bản cáo trạng, xúc phạm, vu khống thư ký Diệp, tung tin đồn thất thiệt.” Giọng nói của Tô Cẩm Thần nghiêm túc hơn bao giờ hết.

Tiểu Tưởng gi/ật mình: “Ông chủ, chuyện này phải do thư ký Diệp tự khởi kiện mới được. Chúng ta không phụ trách về danh dự của nhân viên.”

“Vậy bây giờ phụ trách.” Tô Cẩm Thần xuyên qua đám đông nhìn tôi.

Các anh nhìn tôi chứa đựng quá nhiều tình cảm, đôi mắt của Lý Mộc Nhi đỏ hoe: “Rõ ràng em mới là vợ chưa cưới của anh, nhưng anh chỉ bảo vệ người phụ nữ khác…”

“Ha.” Tô Cẩm Thần buông cô ta ra rồi cười lạnh: “Lễ đính hôn của tôi mà chẳng có ai thông báo cho tôi, cũng chẳng có ai mời tôi đến dự. Tôi còn phải nhìn thấy trên vòng bạn bè của Mã Nhâm, cô cũng xứng gọi là vợ chưa cưới à?”

Cả đám đông hít một hơi khí lạnh.

Tôi cũng không biết tất cả mọi chuyện này kết thúc như thế nào.

Khi tôi định thần lại thì đã thấy mình ngồi trong văn phòng của Tô Cẩm Thần rồi.

Lồng ngựk tôi đ/au nhức vô cùng, nước mắt cũng không ngừng rơi xuống.

Tô Cẩm Thần ngồi bên cạnh tôi, anh cầm hộp khăn giấy rồi rút từng tờ khăn giấy đưa cho tôi.

“Đừng gi/ận, đừng gi/ận nữa nhé…” Anh đẩy cốc sôcôla nóng đến trước mặt tôi.

Tôi lắc đầu: “Tôi không…”

“Tôi biết.”

“Mỗi ngày tôi đều cố gắng nỗ lực làm việc…”

“Ừm.”

“Tôi được thăng chức, được tăng lương… cũng dựa trên việc tôi cố gắng tăng ca… hu hu hu…”

“Đúng thế, em là người nghiêm túc và có trách nhiệm hơn ai khác.”

“Nhưng bây giờ ai cũng nghĩ tôi ngủ…” Tôi khóc nức nở: “Họ nghĩ… họ nghĩ… tôi là tình nhân của anh…”

“Sẽ không đâu.” Tôi được một vòng tay ấm áp ôm lấy: “Mọi người đều có con mắt sáng suốt, em làm cái gì, em ki/ếm được bao nhiêu, trong lòng mọi người đều có tính toán.”

… Thật sao?

Có tiếng cười trầm thấp phát ra từ lồng ngựk mà tôi đang tựa vào: “Hơn nữa… em cũng không phải tình nhân.”

Cũng có lẽ vì tôi đang được bao bọc bởi hương nước hoa mùi gỗ mà tôi yêu thích, hoặc có lẽ là tôi nhận được sự an ủi của anh nên tâm trạng cũng dần bình tĩnh lại.

Mười mấy phút sau khi tôi đã khóc đã rồi và định thần hẳn thì tôi chợt nhận ra…

Đợi đã!

Sao tôi lại ôm ch/ặt Tô Cẩm Thần thế này?

Tôi nhanh chóng đẩy anh ra.

Lý Mộc Nhi vừa đến gây chuyện xong.

Thanh danh của tôi cũng đang bị đe dọa.

Tôi vừa thề với trời rằng thư ký Diệp là người trong sạch, thế mà vừa quay đầu thì tôi đã ôm chầm lấy Tô Cẩm Thần.

Khi ra tòa thì La Tưởng sẽ không bảo đảm tôi thắng kiện được.

“Tôi và cô ta không có qu/an h/ệ gì cả.” Ánh mắt của Tô Cẩm Thần nóng rực nhìn tôi.

Tôi cũng không có qu/an h/ệ gì với anh mà!

“Cô nam quả nữ vẫn nên chú ý một chút.” Tôi quay người bước ra ngoài, sau đó chạm tay vào cằm.

“Tôi không muốn chuyện riêng tư của anh làm liên lụy đến tôi…”

Tô Cẩm Thần đặt tay lên vai tôi rồi không nói tiếng nào đã đóng sầm cửa lại.

“Xin lỗi em.” Hơi thở của anh rất nóng, nó khiến tôi hơi run lên: “Có phải cô ta đã đến làm phiền em rất nhiều lần mà tôi không hề hay biết không? Xin lỗi em, sẽ không có lần sau đâu.”

“Này, thư ký không phải là người để người ta đến gây phiền phức đâu.” Tôi gi/ận dữ nói.

“Công ty gặp vấn đề về dòng vốn, nhà cô ta có tiền nên ba mẹ của tôi đã để tôi đính hôn cùng cô ta mà chưa có sự đồng ý của tôi, nhưng tôi không đi.”

Tôi gi/ật mình.

Tôi quay lại nhìn anh.

Đôi mắt của Tô Cẩm Thần ửng đỏ, tóc mái lòa xòa trước trán, trong anh có mấy phần mệt mỏi.

“Tôi không ngờ Tô tổng anh… anh bị người ta cưỡng ép kết hôn à…”

“Ừm.” Anh yếu ớt cụp mắt xuống.

“… không nói sớm.” Anh không nói sớm để thời gian qua tôi còn xem Lý Mộc Nhi như tổ tông, cung phụng dỗ dành cô ta nữa.

“Em không hỏi.”

Tôi cảm thấy như bị tạt gáo nước sôi.

“Mọi người ai cũng biết, ngoại trừ em.” Anh ngước mắt lên, ánh mắt đầy oán trách: “Em… chẳng hỏi han gì.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
2 10 năm vây hãm Chương 10
4 Người Dọa Ma Chương 12
5 Ngọc Vỡ Chương 19
8 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện
12 Trứng cá cầu con Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Sau khi hiểu tiếng thú, tôi trở thành người trông coi sở thú cho bạo chúa thời cổ đại

Chương 11
Bẩm sinh ta đã thông hiểu tiếng thú. Sau khi hoàn thành việc học, vốn dĩ nên đem tài nghệ giúp ích cho nghiệp thú y, nào ngờ lại xuyên không thành một vị Đáp ứng trong hậu cung, vì đói khát mà chết. Bạo quân đương triều chẳng màng nữ sắc, lại cực kỳ sủng ái muông thú. Con hổ Đông Bắc được hắn sủng ái nhất phong làm 'Hổ Uy Đại Tướng quân', lúc này đang được Viện chính chẩn đoán: 'Bệ hạ, Hổ Uy Đại Tướng quân mắc chứng cuồng loạn, độc đã ngấm vào tâm can, chỉ trong chốc lát là mất mạng—lão thần vô năng!' Bạo quân Triệu Kỳ mặt mày xám ngoét: 'Nếu không chữa khỏi cho ái hổ của trẫm, tất cả các ngươi đều phải xuống suối vàng bồi táng!' Cả sân lặng ngắt như tờ, nhưng trong tai ta lại nghe thấy con hổ Đông Bắc đang gầm gừ mắng chửi: 'Lão già khốn kiếp, chính ngươi mới là kẻ sắp chết! Bản hổ là đang nhớ Điềm Điềm đó!!' 'Lũ hai chân đáng ghét các ngươi, nếu dám ăn thịt Điềm Điềm yêu quý của ta, ta sẽ cắn chết các ngươi, rồi tự đâm đầu vào cột mà chết!' Ta ôm cái bụng đang kêu réo, vì cái đói mà lú lẫn, run rẩy giơ tay lên: 'Thưa bệ hạ, liệu có khả năng là, Hổ huynh đây đang mắc bệnh tương tư chăng?'
Cổ trang
0