Một Đêm Say, Yêu Cả Đời

Chương 11

25/06/2025 18:15

Hình như tôi đã uống hơi quá chén.

Mọi thứ trở nên mờ mịt trong cơn say.

Lờ mờ, tôi như thấy bóng dáng Cố Thận - gã đàn ông đáng gh/ét - xuất hiện ngay trước mặt.

"Về nhà thôi."

Anh nhăn mặt khó chịu, một tay kéo tôi bật dậy khỏi ghế.

Tôi chân tay rũ rượi, chẳng còn chút sức lực nào, ngã rạp vào người anh.

Hình như tôi nghe thấy một tiếng thở dài rất khẽ, đầy bất lực.

"Không biết uống mà còn đòi uống nhiều."

Rồi...

Tôi được đặt lên bờ lưng rộng của anh.

Anh vững vàng cõng tôi trên lưng, hai cánh tay ghì ch/ặt lấy đùi tôi, mang tôi - một kẻ say mèm ra khỏi quán bar.

"Sao không nghe điện thoại anh?"

Lắm lý do thế!

Không muốn nghe thì không nghe thôi.

Tôi cố ý dụi mặt, nước mũi nước mắt dính đầy lên bộ đồ đắt tiền của anh.

"Anh rất lo cho em."

Hừ.

Không ngờ có ngày tôi lại nghe được mấy lời này từ miệng Cố Thận - cái người trước giờ chỉ giỏi mỉa mai.

Lo lắng ư?

Xạo quá.

"…Một con người to lớn đứng ngay trước mặt, đôi mắt em lại như m/ù không thấy…"

Tôi đã bắt đầu díp mắt lại vì cơn buồn ngủ kéo tới.

Chẳng còn thiết tha gì nghe anh lảm nhảm.

Suy cho cùng, những lời anh nói… tôi chẳng muốn tin.

Nhưng có một điều không thể phủ nhận-

Lưng anh, thật ấm.

Tôi chợt nhớ lại một chuyện cũ, chuyện rất x/ấu hổ hồi mười lăm tuổi.

Lần đó, tôi bị chó đuổi, sợ quá ngã lăn xuống mương.

Toàn thân ướt sũng, người thì bốc mùi hôi hám.

Chân trái còn bị bong gân.

Khi ấy, anh cũng giống bây giờ cõng tôi về nhà.

Không một lời than phiền.

Không để tâm đến mùi hôi hay thứ nước bẩn dính đầy trên người tôi.

Hiếm lắm.

Lần đó anh không châm chọc.

Chỉ nhẹ nhàng hỏi:

"đ/au không? Có cần đi bác sĩ không…"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Con trai thật giả mạo, lòng mang ý đồ xấu

Chương 11
Sau một lần say rượu, tôi mang thai. Nhưng lại chẳng nhớ đứa bé là con của ai. Tôi đi hỏi thanh mai trúc mã, cậu ấy nhìn tôi với vẻ mặt đầy chán ghét. "Loại người nửa nam nửa nữ như cậu, ai mà thích cho nổi?" Tôi dò hỏi vị hôn phu, anh khẽ nhíu mày. "Lục Phàm, tôi đã nói từ lâu rồi. Dù cậu mới là cậu chủ thật của nhà họ Lục, thì người tôi công nhận cũng chỉ có Lục Dữ Bạch." Tôi siết chặt vạt áo, xấu hổ cúi gằm đầu. Ai ai cũng yêu quý cậu chủ giả Lục Dữ Bạch, còn hận tôi vì đã quay về cướp mất vị trí vốn thuộc về cậu ta. Đêm đó, cả người tôi khó chịu đến mức không sao ngủ nổi. Thế nhưng, Lục Dữ Bạch – người luôn nhằm vào tôi lại gõ cửa phòng. "Anh, có phải chân anh bị thương rồi không? Em mang thuốc đến bôi giúp anh."
109
3 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 375: Trong Núi Không Biết Tháng Năm
12 An Lan Năm Tháng Chương 18

Mới cập nhật

Xem thêm