Sáng hôm sau.

Thẩm Nam không xuống ăn sáng. Anh hai dặn bảo mẫu mang đồ ăn lên, nhưng tôi ngăn lại:

"Anh hai, để em lên đi. Tiện thể khuyên nhủ “"chị dâu"” chút."

Anh hai gật đầu, dặn tôi đừng làm phiền người ta nghỉ ngơi lâu quá.

Hừm, đúng là truyện hay, vừa ngược vừa sủng.

Tôi vào phòng, tối om. Vừa bật đèn lên, người trên giường liền rùng mình một cái.

"Thẩm Nam." Tôi gọi.

Hắn lập tức quay đầu lại, chưa đầy một giây mặt mũi đã nhăn nhó như thể bị rút gân, miệng hít vào khe khẽ.

Chắc là kéo căng trúng chỗ bị thương.

Đợi một lúc, hắn mới bắt đầu c/ầu x/in:

"Duệ Duệ, anh không trách em đâu. Đây là quả báo cho chuyện anh từng ngoại tình."

"Tìm cái biệt thự to thế này, rồi còn thuê người đến hành anh… chắc tốn không ít tiền đúng không?"

Tôi c/ắt ngang:

"Thẩm Nam, anh xuyên sách rồi."

"Ở đây anh sẽ trải qua sảy th/ai, ph/á th/ai, g/ãy chân, nhảy lầu, và cuối cùng là sinh tám đứa con."

Hắn nhìn tôi như thể tôi bị t/âm th/ần:

"Anh là đàn ông. Dù có xuyên sách thì cũng không thể có th/ai được. Điều đó trái với sinh học!"

"Tiểu thuyết không thể viết bậy như vậy chứ!"

Ồ, non và xanh.

Không những viết bậy được, mà còn đủ để khiến người ta mở mang tầm mắt nữa cơ.

Tôi cười như mật rỉ:

"Anh trai à, chuẩn bị mở rộng nhận thức đi."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Nghiên Cứu Viên Và Thú Nhân Hồ Ly HE

Chương 11
Đêm khuya tăng ca, viện nghiên cứu đưa đến một thú nhân hồ ly. Ngay lúc tôi chuẩn bị cấy chip vào vị trí trước tim cậu ấy, trước mắt bỗng hiện lên từng dòng bình luận trôi nổi. [Công còn chưa biết, con chip trong tay ảnh đã bị một nghiên cứu viên khác ganh ghét tráo mất rồi. Chỉ chờ chip xảy ra sự cố là sẽ nhân cơ hội đuổi ảnh ra khỏi viện nghiên cứu.] [Mà nói mới nhớ, nếu lúc đầu công không cấy chip trước khi thụ tỉnh lại, liệu thụ đã sớm bỏ trốn rồi không? Thế thì câu chuyện của hai người còn chưa kịp bắt đầu đã kết thúc mất rồi.] [Nhưng chính con chip ấy đã khiến thụ chịu đủ đau khổ. Không có đoạn sau còn tốt hơn phải chịu hành hạ.] [...] Tôi khẽ cau mày. Chưa kịp xác minh những dòng bình luận ấy là thật hay giả… Một lưỡi dao lạnh băng đã đột ngột kề sát cổ tôi. Cậu ấy... tỉnh rồi.
Boys Love
Đam Mỹ
Hiện đại
207
Nhát gan Chương 7