Nước mắt trào ra khỏi hốc mắt, làm ướt đẫm hàng mi dài và dày. Tôi không nhịn được mà phát ra một tiếng nức nở.

Tiêu đời rồi!

Tôi hoàn toàn không hề hay biết. Ánh mắt Lục Thịnh Trạch rơi trên mặt tôi, đôi mắt đen láy dần trở nên tối tăm mờ mịt, sâu không thấy đáy.

"Khóc trông đẹp thật đấy, bảo bối."

Tôi mở to đôi mắt đẫm nước, ngơ ngác nhìn Lục Thịnh Trạch, không nghe rõ lời hắn nói: "Anh nói gì cơ?"

Lục Thịnh Trạch thu lại ánh nhìn, ánh mắt trở nên lạnh nhạt như cũ: "Tôi nói là, khóc đủ chưa, theo tôi tới đồn cảnh sát đi."

Tôi hoàn toàn ch*t lặng. Nỗi sợ hãi chưa từng có bao trùm lấy tôi.

Tôi lắc đầu lia lịa, mặt c/ắt không còn giọt m/áu, nước mắt rơi lã chã, hoảng lo/ạn, giọng nói r/un r/ẩy: "Tôi không đi, c/ầu x/in anh, tôi xin lỗi anh mà."

Lục Thịnh Trạch đứng từ trên cao nhìn xuống tôi, nhếch môi, không chút nể tình: "Nếu xin lỗi mà có ích thì cần cảnh sát làm gì."

"Nghe nói đồn cảnh sát vừa tối vừa lạnh, người bên trong ai cũng hung thần á/c sát cả." Lục Thịnh Trạch á/c ý dọa nạt tôi.

Sắc mặt tôi tái mét, phòng tuyến tâm lý hoàn toàn sụp đổ: "Xin lỗi, tôi không cố ý, c/ầu x/in anh đừng đưa tôi đến đồn cảnh sát, bảo tôi làm gì cũng được."

Tôi cúi đầu đầy chật vật, cẩn trọng khẩn cầu hắn.

Tôi không thể vào đồn cảnh sát, ba mẹ biết sẽ rất tức gi/ận.

Tôi vốn dĩ đã là đồ giả rồi, không thể để ba mẹ thất vọng thêm nữa.

Dưới mái tóc đen lưa thưa là một đoạn cổ dài trắng đến mức trong suốt, xươ/ng bả vai tinh xảo xinh đẹp men theo chiếc áo ngắn tay màu đen mà ẩn sâu vào bên trong.

Vì chủ nhân đang r/un r/ẩy, cái xươ/ng nhỏ nhắn ấy trông như cánh bướm đang dang rộng, quyến rũ đến lạ kỳ.

Nhịp thở của Lục Thịnh Trạch dồn dập hơn một chút.

Để lộ nụ cười của kẻ săn mồi khi con mồi đã sập bẫy, Lục Thịnh Trạch thản nhiên dựa vào cửa, giọng điệu giả vờ như đang khó xử.

"Không đưa em tới đồn cảnh sát cũng được thôi. Nhưng tôi có điều kiện."

Đôi mắt tôi sáng rực lên, vội vàng ngẩng đầu.

Đối diện với ánh mắt đầy kỳ vọng của tôi, Lục Thịnh Trạch nhìn chằm chằm vào tôi, từng chữ từng chữ một thốt ra: "Ngủ với tôi. Loại có 'th!t' ấy."

Tôi: "?"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Tác giả ẩn danh bước vào cuộc đời tôi

Chương 11
Quản trị viên cộng đồng Kiều Dĩ Đường đã hợp tác với họa sĩ minh họa ẩn danh Độ Bạch được hai năm. Mãi đến lần hẹn gặp đầu tiên, cô mới phát hiện đối phương chính là Cố Hành Xuyên, người đứng đầu thương hiệu đối thủ mà công ty cô đang chuẩn bị tấn công. Khi các bản thảo bài đăng, liên kết cấp quyền và những cuộc trò chuyện riêng tư dần bị hé lộ, vấn đề nan giải thực sự không nằm ở việc ai thắng trong cuộc chiến thương hiệu, mà là tài khoản Độ Bạch ngay từ đầu đã mang mục đích thu thập bằng chứng về các hành vi tiếp thị ác ý. Dĩ Đường buộc phải đưa ra quyết định: liệu có nên đánh đổi sự tin tưởng cá nhân để lấy một công việc ổn định, đồng thời cô cũng phải định nghĩa lại thế nào là tự nguyện đến gần một người khi sự yêu mến và cảm giác bị lừa dối cùng tồn tại.
0