Thẩm Nam, Thẩm Nam

Chương 02

09/07/2026 18:41

Lương Phù Niên không về nhà suốt đêm.

Phải đến rạng sáng ngày hôm sau, tôi mới nhận được tin tức từ hắn.

Tiếng chuông điện thoại dồn dập kéo tôi ra khỏi giấc ngủ.

Bắt máy, đầu dây bên kia không hề có tiếng động, chỉ mơ hồ truyền đến vài tiếng ho khan.

Tôi kiên nhẫn đợi vài giây, thấy đối phương vẫn không nói gì, định cúp máy.

Đầu dây bên kia dường như cảm nhận được điều đó.

Lương Phù Niên hít sâu một hơi: "Tôi bị ốm, anh không nghe thấy à? Tôi ho, anh không nghe thấy sao?"

Nói đến đây, giọng hắn có vẻ hơi khàn đi: "Tôi đi cả đêm không về, anh đến một cuộc gọi cũng không thèm gọi cho tôi."

Tôi chống tay ngồi dậy, mệt mỏi xoa huyệt thái dương.

Trước đây, mỗi khi Lương Phù Niên ra ngoài chưa đầy nửa tiếng, tôi đều sẽ hạ mình dỗ dành hắn về nhà.

Dù sao hắn cũng còn nhỏ, tôi lại là người nhìn hắn lớn lên từ bé.

Tôi luôn bao dung và kiên nhẫn với hắn hơn một chút.

Thế nhưng, chẳng có ai mãi mãi cùng hắn trưởng thành, càng chẳng có ai mãi mãi bao dung cho tính khí thất thường của hắn.

Tôi thở hắt ra một hơi, nói với hắn: "Ốm thì đến b/ệnh viện đi, tôi không phải bác sĩ."

Tiếng thở bên kia nặng nề hơn vài phần, tiếp đó là tiếng đồ đạc trên bàn bị hất đổ.

Tút, tút, tút…

Hắn cúp máy.

Tôi lại chìm vào giấc ngủ mê man, giấc ngủ này chẳng hề an ổn chút nào.

Khoảng một tiếng sau, dưới sân truyền đến tiếng động cơ xe.

Vài giây sau, cửa phòng mở ra.

Lương Phù Niên mang theo hơi lạnh ngoài trời, trộn lẫn với mùi th/uốc lá nồng nặc bước vào.

Trong cơn mơ màng, tôi thấy hắn đứng bên giường cởi áo.

Mi mắt trái không tự chủ được mà gi/ật gi/ật hai cái.

Tôi vừa định cất tiếng hỏi, hắn đã không chút cảm xúc mà đ/è lên ng/ười tôi.

Cúc áo ngủ bị cởi ra.

Tôi theo bản năng giơ tay đẩy hắn ra.

Giọng hắn lạnh đến thấu xươ/ng: "Thực hiện nghĩa vụ cũng không được sao? Beta thì có mang th/ai được đâu, anh sợ cái gì?"

Da th!t kề cận, người hắn nóng hổi, đúng là bị ốm thật, nhưng hắn dường như chẳng thấy mệt, đêm nay hànhz hạz tôi đặc biệt lâu.

Lương Phù Niên chưa bao giờ học được cách dịu dàng.

Trước đây không phải là không thực hiện nghĩa vụ, thậm chí vì nhu cầu đ/áng s/ợ của Alpha mà tần suất còn khá thường xuyên.

Thế nhưng đêm nay lại đi/ên cuồ/ng và b/ạo l/ực hơn bao giờ hết, như thể đang trả th/ù, như thể h/ận không thể làm ch*t tôi.

Giữa ý thức mơ hồ, tôi nghe thấy ai đó lẩm bẩm bên tai: "Cái quái gì mà làm sâu hơn thì Beta sẽ mang th/ai, lâu thế rồi mà vẫn không có động tĩnh gì, nếu có con thì..."

Nếu có con thì hắn sẽ càng dễ dàng hànhz hạz tôi hơn.

Tôi tự động tiếp nối vế sau, không còn chịu đựng nổi nữa mà ngất đi.

Ngày thứ 2 tỉnh dậy đã là buổi chiều.

Mở mắt ra, bên cửa sổ có một bóng người đứng đó.

Chăn gối cọ xát vào vải vóc phát ra tiếng động, người kia quay đầu lại, chính là gương mặt của Lương Phù Niên.

Tôi há miệng, cổ họng như đang nuốt phải một mảnh thủy tinh, ngay cả việc nuốt nước bọt cũng vô cùng khó khăn.

Chưa đợi tôi mở lời, Lương Phù Niên đã ném một tập tài liệu vào lòng tôi: "Tỉnh rồi thì ký cái này đi."

Tôi cúi đầu nhìn, 3 chữ đen trên nền trắng vô cùng nổi bật.

… Đơn ly hôn.

"Ôn Bạch về rồi." Lương Phù Niên nhìn tôi, "Anh chiếm vị trí của cậu ấy suốt 5 năm, cũng nên trả lại rồi."

Ôn Bạch là Omega mà Lương Phù Niên nâng niu trong lòng bàn tay.

5 năm trước, biết tin Lương Phù Niên kết hôn, cậu ta tuyệt vọng bỏ ra nước ngoài.

Nếu không phải vì tôi, người Lương Phù Niên cưới lẽ ra phải là cậu ta.

Tôi cầm lấy cây bút.

5 năm trước tôi không có lựa chọn, bây giờ tôi muốn tác thành cho họ.

Nét bút cuối cùng còn chưa kịp đặt xuống, Lương Phù Niên đã gi/ật lấy tập tài liệu khỏi tay tôi.

Sắc mặt hắn rất lạnh, giọng nói cũng như rít ra từ kẽ răng: "Anh vội vàng đến thế sao? Anh vốn đã muốn ly hôn từ lâu rồi đúng không? Có đúng không?"

Tôi vừa định lên tiếng, Lương Phù Niên lại không muốn nghe nữa.

Hắn quay lưng về phía tôi: "Bản thỏa thuận này có sơ sót, tôi sẽ tìm người soạn lại bản khác, anh cứ đợi đó."

Nói xong, hắn liếc nhìn đồng hồ đeo tay: "Chuyến bay của Ôn Bạch sắp hạ cánh rồi, tôi đi đón cậu ấy về."

Hắn đi rồi.

Tôi kìm nén sự khó chịu trong cơ thể, bò lên xe lăn.

Lại đi tới tủ quần áo thu dọn đồ đạc của mình.

Ôn Bạch sắp về đây rồi, khó tránh khỏi việc thấy tôi sẽ không vui.

Tốt nhất là tôi nên rời đi trước khi hai người họ quay về.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm