Trúc mã ghét Omega

Chương 5

21/11/2025 20:23

Khi mở mắt ra, tôi đang nằm trên giường b/ệnh viện, mu bàn tay chích kim truyền dịch.

Tống Minh Thanh đang bên cạnh trả lời tin nhắn thấy tôi tỉnh dậy, liền cất điện thoại vào túi rồi đỡ tôi ngồi dậy.

“Cậu đang được truyền dung dịch ổn định pheromone.”

Tống Minh Thanh kê cao gối cho tôi rồi hỏi: “Đỡ hơn chút chưa?”

Tôi yếu ớt gật đầu cảm ơn anh.

Anh mỉm cười. “Không cần khách sáo, dù sao cậu cũng từng là bạn cùng phòng cũ của tôi, lại là đàn em nữa.”

Anh liếc nhìn đồng hồ.

“Nhưng Thời Lạc này, tôi còn có chút việc phải đi. Cậu ở lại một mình được không?”

Tôi lập tức gật đầu, không muốn làm phiền anh thêm. “Vâng, tôi đã đỡ nhiều rồi.”

“Ừ.”Anh ra hiệu bằng tay, “Về đến nhà nhớ gọi cho tôi.”

“Dạ.”

Anh xoay người định đi, chợt nhớ ra điều gì đó lại quay lại.

“À này, cậu đừng lo lắng quá. Lúc đó pheromone của cậu toả ra không nghiêm trọng, lại bị pheromone của tôi áp chế,

chắc cậu ta không phát hiện ra.”

Tôi gi/ật mình.

Anh nghiêng đầu suy nghĩ giây lát, rồi quay sang nhìn tôi đầy áy náy.

“Không phải xúc phạm cậu chứ? Tôi chỉ cảm thấy dường như cậu không muốn cậu ta biết mình là omega.”

“Không có đâu ạ.” Tôi vội vàng khoát tay, “Cảm ơn anh đã nói với tôi, thực sự tôi... không muốn cậu ta biết chuyện này.”

Thấy tâm trạng tôi lại sa sút, Tống Minh Thanh không hỏi thêm, chỉ dặn có việc gì thì gọi điện rồi mở cửa đi.

Tôi nghĩ về biểu cảm lúc đó của Bùi Tụng, ngã vật ra giường thở dài.

Khi ra khỏi viện sau khi truyền dịch xong đã gần mười giờ tối.

Tôi cầm lọ th/uốc ức chế vừa mới m/ua, bắt taxi về nhà, trên xe gọi điện báo an toàn cho Tống Minh Thanh.

Sắp tới cửa nhà, tôi trông thấy một bóng người quen thuộc, vô thức dừng chân.

Bùi Tụng mặc áo hoodie đen, trùm mũ kín đầu, đang ngồi trước cửa nhà tôi cúi xuống xem điện thoại.

Tôi gọi cậu ta một tiếng.

Cậu ta lập tức ngẩng đầu lên, nhìn thấy tôi liền đứng dậy.

“.................. Cậu về rồi.” Bùi Tụng nói.

“Trong người thế nào rồi?”

Tôi ngập ngừng một chút, đáp: “Không sao, sao cậu lại ở đây? Không nhắn tin cho tôi.”

Cậu ta do dự một lúc.

“.................. Sợ làm phiền cậu nghỉ ngơi.”

Tôi thở dài, bước lên trước lục chìa khóa mở cửa.

“Vào nhà nói đi, ngoài này lạnh lắm.”

Bùi Tụng không nói gì, đột nhiên nắm lấy tay tôi, giọng có chút cứng nhắc.

“Cậu................. đã đến với anh ta rồi hả?”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
2 10 năm vây hãm Chương 10
4 LẨU ĐÊM Chương 8
7 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện
10 Người Dọa Ma Chương 12

Mới cập nhật

Xem thêm