Chưa đợi tôi kịp phản ứng, chủ nhà đã xách túi đồ trước cửa, vừa huýt sáo vừa rời đi.
Khi đi ngang qua lối thoát hiểm, ông ta còn không quên tiện tay tắt đèn.
Trong chốc lát, hành lang lại chìm vào bóng tối.
Tôi áp sát vào mắt mèo, nhìn theo bóng lưng ông ta rời đi, không khỏi nắm ch/ặt tay.
Gã chủ nhà đáng ch*t này... lúc nào cũng thích chiếm chút lợi lộc.
Mỗi lần đóng tiền nhà, ông ta cũng tìm đủ mọi lý do để thu thêm phí.
Tôi hừ lạnh một tiếng.
Cái gọi là "nhập gia tùy tục", đành phải cúi đầu thôi.
Dù sao tôi cũng đã tìm được nhà mới, tháng sau là chuyển đi rồi, giờ cũng chẳng muốn so đo với ông ta.
Không ăn thì thôi, thiếu bữa này tôi cũng chẳng ch*t đói được.
Tôi quay lại phòng ngủ, lại tựa vào giường.
Sau đó mở một ứng dụng màu xanh lên, bắt đầu đọc mấy cuốn tiểu thuyết vô tri.
Nhưng chưa được mấy phút.
"Ọc."
Bụng tôi đột nhiên kêu lên vì đói.
Cảm nhận được cơn đói, tôi sững người một chút.
Nhưng rất nhanh sau đó, tôi nhận ra.
Tôi đã quên một việc quan trọng!
Tôi vội mở điện thoại.
Quả nhiên.
Đã hai mươi phút trôi qua kể từ lần cuối Thôi Liên nói chuyện với tôi.
Chuyện này không bình thường!
Rõ ràng Thôi Liên đã nói với tôi rằng đồ ăn đêm đã m/ua xong, sẽ qua chỗ tôi ngay.
Hơn nữa, tấm ảnh Thôi Liên chụp rất rõ ràng.
Nơi cô ấy m/ua đồ ăn đêm chính là cửa hàng tiện lợi ngay cạnh khu chung cư chúng tôi.
Cửa hàng đó nằm ở phía đông, cách chung cư không xa, thậm chí chưa đầy một trăm mét.
Đi đi về về, mười phút là quá đủ rồi.
Nhưng tại sao, đã hai mươi phút trôi qua.
Thôi Liên vẫn chưa đến tìm tôi?
Sau khi gọi liên tiếp mấy cuộc điện thoại cho Thôi Liên mà không nhận được hồi âm, sự bất an trong lòng tôi càng thêm lớn.
Trời đã khuya thế này rồi.
Cô ấy ở bên ngoài một mình, không biết có chuyện gì xảy ra không?
Nghĩ đến đây, tôi không khỏi rùng mình.
Tôi nghiến ch/ặt răng, hy vọng cô ấy có thể trả lời tin nhắn của tôi.
Nhưng phía Thôi Liên vẫn cứ bặt vô âm tín.
Suy nghĩ một lúc, tôi quyết định ra ngoài đón cô ấy.
Dù sao Thôi Liên cũng là vì đến tìm tôi.
Nếu trên đường đến nhà tôi mà xảy ra chuyện gì, tôi cũng sẽ thấy áy náy.
Nghiêm trọng hơn, có khi còn phải chịu trách nhiệm.
Vì vậy, tôi cầm điện thoại và chìa khóa, mặc áo khoác vào.
Đứng ở lối vào do dự một lát rồi bước ra khỏi nhà.
Ngoài hành lang tối om, xung quanh vẫn yên tĩnh như mọi khi.
Tôi đi dọc cầu thang, tim đ/ập thình thịch.
Rất nhanh, tôi đã ra khỏi tòa nhà.
Nhưng chưa đi được bao xa, tôi đã bước chân chậm lại.
Nhờ ánh trăng mờ ảo, tôi dường như thấy có một người đang nằm trong bồn hoa không xa.
Tôi tưởng có ai đó s/ay rư/ợu ngủ ven đường.
Vì thế, tôi bước nhỏ tiến lại gần, định gọi người đó dậy.
Nhưng khi tôi vạch cành lá ra…
Giây tiếp theo, cảnh tượng
trước mắt suýt chút nữa khiến tôi ngất đi.
Đó là một người đàn ông!
Một người đàn ông đã ch*t!
Tôi bịt ch/ặt miệng, không thể tin nổi vào những gì đang diễn ra trước mắt.
Chỉ thấy người đàn ông này mặc đồng phục của shipper.
Lúc này, anh ta đang nằm ngửa, mắt trợn trừng, ánh mắt đầy vẻ không cam tâm.
Trên ngựk anh ta có một vết thương lớn như rãnh sâu.
Một dòng m/áu tươi đang trào ra, lúc nhiều lúc ít.
đ/áng s/ợ hơn là, những mảng tuyết xung quanh đều đã bị nhuộm đỏ.
Tôi hít một hơi lạnh, vô thức lùi lại hai bước.
Người giao hàng của tôi, anh ta...
Đã ch*t rồi!
Tôi chạy về nhà với tốc độ nhanh nhất có thể.
Sau khi đóng cửa lại, tôi dựa lưng vào tường, thở hổ/n h/ển.
Nhưng cảnh tượng người ch*t, dù sao đây cũng là lần đầu tiên tôi chứng kiến!
Rất nhanh, đôi chân tôi mềm nhũn, trượt xuống dọc theo bức tường.
Sau khi bình tĩnh lại một
chút, tôi lập tức gọi điện báo cảnh sát 110.
Vì sợ hãi, tôi nói lắp bắp, giọng r/un r/ẩy không ngừng, mãi mới mô tả xong tình hình và địa chỉ của mình.
May mắn thay, tổng đài viên là một nữ cảnh sát có giọng nói rất dịu dàng.
Cô ấy an ủi tôi rằng cảnh sát sẽ đến ngay, và bảo tôi khóa ch/ặt cửa sổ.
"Nhất định, nhất định phải ở trong nhà đợi c/ứu hộ,
đừng tùy tiện ra ngoài." Cô ấy dặn dò.
"Vâng, tôi nhớ rồi."
Sau khi cúp điện thoại, tôi cuối cùng cũng trút được phần nào gánh nặng.
Hiện nay, đồn cảnh sát ở các khu dân cư đều có cảnh sát trực 24/24.
Sau khi nhận được tin báo, về cơ bản chỉ mất năm đến mười phút là họ có thể đến tận nơi.
Chắc là chỉ cần kiên trì đến khi cảnh sát đến là tôi sẽ không sao!
Nghĩ đến đây, tâm trạng căng thẳng của tôi cuối cùng cũng dịu lại.
Nhưng đúng lúc này, điện thoại tôi lại nhận được hai tin nhắn cùng lúc:
Chủ nhà: [Tiểu Lâm, đồ ăn này cháu đặt ở đâu thế?]
Thôi Liên: [Tiểu Ngữ, tớ đang đến nhà cậu đây.]