Sau khi suy nghĩ suốt một tiếng đồng hồ, cuối cùng anh mới nhớ ra.
Hóa ra khi ấy Triệu Tầm nói câu lạc bộ của cô đang tập diễn kịch.
Cô nhờ anh giúp đối lời thoại.
Đến đoạn đó, anh còn cảm thấy kỳ lạ nên sau đó không giúp nữa.
Chỉ không ngờ từ lúc ấy, Triệu Tầm đã bắt đầu tính kế.
Về sau, lý do Hứa Dực vẫn giữ Triệu Tầm ở công ty là vì hai nguyên nhân.
Một là muốn báo đáp sự chăm sóc năm xưa của gia đình họ Triệu.
Hai là Triệu Tầm nói cô có tin tức về tôi.
Không biết cô lấy ảnh của tôi từ đâu.
Cô lừa Hứa Dực rằng mình vẫn luôn giữ liên lạc với tôi.
Mà anh lại cam tâm tình nguyện tin tưởng.
Cho đến năm năm sau.
Chúng tôi mới gặp lại nhau.
Anh ôm ch/ặt lấy tôi.
“A Tuân, đừng đi nữa, được không?”
Tôi không đẩy anh ra.
Nhưng cũng không cho anh câu trả lời.
Tôi thường nghĩ.
Giá như khởi đầu của chúng tôi không khó coi đến thế thì tốt biết bao.
Như vậy, chúng tôi đã có thể yêu nhau một cách bình đẳng.
Từ trước đây.
Cho đến tương lai.
21
Sau khi xuất viện, Hứa Dực vẫn cần nghỉ ngơi thêm một thời gian.
Anh muốn đến nhà tôi ở.
Tôi vốn định từ chối.
Nhưng nghĩ đến việc anh bị thương vì mình nên lại mềm lòng.
Ban đầu anh thật sự rất ngoan ngoãn.
Cho đến ngày thứ ba.
Tôi phát hiện cái chân què của anh hoàn toàn là giả vờ.
Anh đi lại thoải mái trong phòng khách.
Sau đó...vô tình phát hiện ra bí mật của tôi.
Hứa Dực cầm một chiếc hộp nhỏ trên tay.
“A Tuân, đây là gì?”
Tôi hoảng hốt gi/ật lấy nó.
Hứa Dực đứng yên tại chỗ.
Bỗng nhiên bật khóc.
Từng giọt nước mắt rơi xuống sàn.
Trở thành âm thanh rõ ràng nhất trong căn phòng.
“Ôn Tuân, rõ ràng em vẫn còn để ý anh.”
Tôi siết ch/ặt chiếc hộp.
Không trả lời.
Năm đó trong buổi tiệc sinh nhật ở nhà hàng.
Nhân viên phục vụ nhặt được chiếc hộp này trong thùng rác.
Món quà bên trong có khắc tên viết tắt tiếng Anh của tôi.
Họ tưởng tôi vô tình đ/á/nh rơi nên liên hệ để tôi đến nhận lại.
Thì ra năm đó Hứa Dực không phải không chuẩn bị quà.
Chỉ là anh cảm thấy nó không đủ tư cách để mang ra tặng.
Khi ấy anh không thể cho tôi bất kỳ lời đảm bảo nào.
Hứa Dực tiến lại gần.
Giọng anh khẽ run:
“A Tuân, bây giờ anh có thể m/ua cho em rất nhiều mô hình.”
“Cũng có thể m/ua những trò chơi em thích.”
“Anh nghĩ... anh nghĩ bây giờ mình có thể ở bên em rồi.”
“Anh đã luôn... luôn rất nhớ em.”
“Vì vậy, quay về bên anh được không?”
Anh đ/au khổ đến mức khiến lòng tôi cũng chua xót theo.
Trong đầu tôi chợt hiện lên đôi mắt ngấn lệ của bà ngoại Hứa.
“Em... em không biết.”
“Bà ngoại không thích chúng ta ở bên nhau.”
“Bà sẽ buồn.”
Nhắc đến bà ngoại, Hứa Dực bỗng im lặng.
“Bà mất rồi.”
“Sau khi em rời đi.”
“Bà không đợi anh.”
“Em cũng không đợi anh.”
“Anh không còn người thân nào nữa.”
“Anh đã ở một mình... rất lâu rồi.”
Tôi sững người một lúc.
Sau đó chậm rãi bước tới bên anh.
Anh ôm lấy tôi.
Vùi mặt vào hõm cổ tôi.
Nước mắt làm ướt cả vạt áo.
Tôi nghe anh nói:
“Nếu bà ngoại nhìn thấy anh như thế này, bà sẽ không vui đâu.”
“Em có quá nhiều thứ. Anh luôn sợ... sợ rằng mình chỉ là một trò đùa không đáng kể của em. Anh cố gắng khiến bản thân trở nên đủ vững vàng. Để em không thể bỏ anh lại. Nhưng anh quá ngốc. Chuyện gì cũng không làm tốt.
"Anh luôn hy vọng em tham lam thêm một chút. Hy vọng điều em khao khát không chỉ là một nụ hôn. Mà còn là cả cuộc đời của anh.”
“Quay lại đi, được không?”
Tôi buông lỏng sức lực, bình thản đáp:
“Được.”
_END_