Y Tá Của Boss

Chương 11

14/11/2025 18:27

Năm 16 tuổi, tôi gặp Lục Tiểu Nam.

Chúng tôi cùng làm việc cho một công ty bảo vệ, nhiệm vụ là cùng nhau bảo vệ những nhân vật nguy hiểm.

Hai năm huấn luyện ban đầu vô cùng khắc nghiệt. Chúng tôi được đào tạo bài bản về thể lực, chiến đấu, trinh sát và phản trinh sát, cùng với rèn luyện ý chí.

Tôi và Tiểu Nam tốt nghiệp với thành tích xuất sắc, nhanh chóng được giao nhiệm vụ quan trọng. Chúng tôi ăn ý đến mức chỉ cần một ánh mắt đã hiểu ý đối phương, hợp tác suốt ba năm không xảy ra sơ suất.

Ba năm sau, chúng tôi nhận nhiệm vụ mới: bảo vệ một lão đại sắp về già.

Thời trẻ gây dựng cơ đồ, ông ta đắc tội nhiều người nên thường xuyên bị quấy rối. Để đảm bảo an toàn, ông ta thuê chúng tôi.

Một lần trước khi xuất phát, Tiểu Nam tinh ý phát hiện chiếc xe định đi đã bị gắn bom. Chúng tôi gọi đội phá bom.

Tôi cúi xuống kiểm tra thì phát hiện sắp n/ổ, không kịp nữa rồi!

Tiểu Nam xung phong đi gỡ bom, không nói không rằng đẩy tôi ra xa.

Cậu ấy chợt nghĩ ra điều gì, lại chạy về phía tôi, móc từ túi quần ra chiếc móc chìa khóa nhét vào tay tôi, chưa kịp nói lời nào đã quay đầu chạy lại phía chiếc xe.

Mọi chuyện xảy ra quá nhanh, tôi không kịp ngăn cản. T/ai n/ạn ập đến trong chớp mắt.

Giữa làn khói lửa ngút trời, thân hình Tiểu Nam n/ổ tung, cùng trái tim tôi vỡ vụn thành trăm mảnh.

Tôi như cái x/á/c không h/ồn thu dọn di vật của Tiểu Nam.

Chiếc móc chìa khóa ấy, từ đó tôi luôn mang theo bên mình.

Chỉ là tôi không biết, đó là món quà Lục Dữ Trạch tặng Tiểu Nam.

Càng không ngờ, một chiếc móc chìa khóa lại khiến anh hiểu lầm sâu đến thế.

"Sao cái móc chìa khóa này lại ở chỗ anh?" Tôi nhìn Lục Dữ Trạch.

"Tôi định giúp em cất quần áo thay ra, nó tự rơi ra thôi."

Tôi cúi đầu, không nói gì.

"Nếu không phải tôi phát hiện, em định giấu tôi đến bao giờ?" Lục Dữ Trạch truy vấn không buông.

“Tôi giấu anh cái gì chứ?"

"Em và Lục Tiểu Nam có qu/an h/ệ gì? Có phải vì cậu ta không còn nữa nên em lấy tôi làm người thay thế, cố tình tiếp cận tôi, đúng không?"

Tôi vẫn im lặng.

"Em trả lời tôi, có phải không!"

"Không! Không phải! Không hề!" Tôi quỳ xuống đất, nhìn thẳng vào mắt anh.

"Anh nghe cho rõ: Lục Tiểu Nam là anh em của tôi, đừng có làm nh/ục cậu ấy, cũng đừng làm nh/ục tôi! Với lại, nếu biết anh chỉ có ngần này bản lĩnh, tôi ch*t cũng không thèm thích anh!"

Nói xong, tôi đạp mạnh cửa bỏ đi!

Thật sự quá đủ rồi!

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Tình Yêu Và Trò Chơi Kinh Dị

Chương 12
Năm thứ ba kể từ khi tôi xuyên thành NPC trong một trò chơi kinh dị. Tôi lại bị sếp quái vật mắng vì không đạt chỉ tiêu công việc. Thế là tôi nhắn tin than thở với người yêu quen qua mạng: 【Bị người chơi đánh cho tơi tả thì thôi đi.】 【Sếp còn suốt ngày chê em ngu nữa.】 【Xin cuộc đời hãy đối xử tử tế với một người già hai mươi tuổi.jpg】 Giây tiếp theo. Tin nhắn của tôi bất ngờ bật lên trên bảng điều khiển của BOSS. Mà hắn còn lập tức tạm dừng cuộc họp. Dùng xúc tu trả lời với tốc độ chóng mặt. 【Không giận nha bảo bối, sếp của em đúng là đồ đại ngốc.】 【Đợi anh họp xong, anh mua đạo cụ phiên bản mới nhất cho em~】 Tôi nhìn màn hình. Cả người nổ tung tại chỗ. Khoan đã... Anh trai à. Người tôi yêu qua mạng... Chẳng phải là nam chính đứng đầu bảng xếp hạng của trò chơi tình yêu bên cạnh sao?! Sao tự dưng lại biến thành BOSS của chính trò chơi kinh dị nhà mình thế này!?
11.95 K
5 Ta Gặp Cừu Non Chương 8
10 Nacho Chương 22
11 Trông Anh Dữ Quá Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm