​Tôi không hiểu sao mình lại trở thành người yêu của Đàm Tư Ng/u.

Dù đã bao lần tìm cách giải thích, khi thì khéo léo, khi thì thẳng thừng bảo rằng lời nói lúc say không đáng tin, anh vẫn nhất quyết không nghe.

​Rồi một sáng tỉnh giấc, tôi phát hiện mắt cá chân bị xích bằng sợi dây xích mỏng nối liền với giường ngủ.

Đàm Tư Ng/u nhẹ nhàng vuốt ve gáy tôi, hôn lên khóe môi tôi: ​"Anh đã nói rồi, đừng hòng bỏ trốn. Tiếc là em không chịu nghe lời. Cục cưng à, em chỉ cần nghĩ đến mỗi anh thôi là đủ."

​Điên rồi! Tất cả đều đi/ên mất rồi!

​Lẽ ra chuyện giam cầm này phải dành cho Tống Lẫm cơ mà, sao lại thành ra tôi?

​Tôi khóc lóc, tuyệt thực, giả vờ yếu đuối van xin.

Nhưng Đàm Tư Ng/u luôn có cách khiến tôi phải khuất phục bằng những th/ủ đo/ạn rợn người.

​Sau một tháng bị giam cầm, nhờ biết nghe lời và nũng nịu khéo léo, anh cho phép tôi ra ngoài.

Thật đ/áng s/ợ.

Vừa thoát khỏi vòng kiểm soát, tôi lập tức lao về trường.

​Tôi định lấy giấy tờ và thu xếp đồ đạc, tạm rời Cảng Thành một thời gian.

Tránh xa tất cả nhân vật chính, mong trật tự thế giới tiểu thuyết này trở lại bình thường.

​Vừa bước qua cổng trường chưa bao lâu, tôi tình cờ gặp nữ sinh khóa dưới đang vác đồ chuẩn bị cho sự kiện.

Cô ấy đỏ mặt gọi tôi: ​"Tiền bối! Giúp em mang đồ này được không? Mọi người trong câu lạc bộ đang bận hết rồi."

​Nghĩ quãng đường không xa, lại thấy cô ấy g/ầy guộc đáng thương, tôi gật đầu nhận lời.

Chắc cũng không mất nhiều thời gian đâu.

Sau khi chuyển đồ đến phòng họp câu lạc bộ, tôi định rời đi thì cô ấy lại chặn cửa cảm ơn rối rít.

Đang xua tay nói "không có gì", cô ấy bỗng cúi gằm mặt thì thào: ​"Tiền bối... Tiền bối có bạn gái chưa ạ?"

​Tôi ngây người, hình ảnh Đàm Tư Ng/u lập tức hiện lên trong đầu, kẻ đang ép buộc trở thành bạn trai tôi.

Tôi lắc đầu: "Chưa có."

​Mặt nữ sinh khóa dưới đỏ bừng, giọng nhỏ dần đầy hồi hộp: "Thực ra em thích tiền bối từ lâu lắm rồi. Em không định nói bây giờ đâu, nhưng sợ năm tới tiền bối đi thực tập sẽ không gặp được nữa... Vậy nên, em có thể làm bạn gái tiền bối không?"

​Cô ấy cúi đầu không dám ngẩng lên, còn tôi thì cả mặt nóng ran.

Nữ sinh khóa dưới này vừa dịu dàng vừa đáng yêu, nhưng hoàn cảnh hiện tại của tôi sao có thể làm khổ người ta?

​Tôi đang chuẩn bị từ chối khéo thì cửa phòng bên cạnh bật mở.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
600
11 Bao Nuôi Nhầm Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm