Tôi là Phật tử của giới quyền quý Kinh Thành, nhưng chỉ muốn làm 0!
Hệ thống lại khăng khăng nói rằng tôi là công, là người chồng cũ ch*t sớm và cũng là bạch nguyệt quang của nhân vật chính thụ.
Hệ thống nói: “Cậu là Phật tử của giới quyền quý Kinh Thành, tính tình thanh lãnh đoan chính, luôn khắc chế bản thân và tuân thủ lễ nghi. Vì người chú út ngỗ ngược của cậu không chịu kết hôn, nên cậu buộc phải thay chú ấy thực hiện hôn ước, trở thành người chồng đầu tiên của nhân vật chính thụ.”
“Sau khi kết hôn, cậu và nhân vật chính thụ lâu ngày sinh tình. Thế nhưng cậu lại bất ngờ qu/a đ/ời khi còn trẻ, từ đó vĩnh viễn trở thành bạch nguyệt quang trong lòng nhân vật chính thụ.”
“Cậu và chú út có vài phần giống nhau. Sau khi chú út từ nước ngoài trở về, nhân vật chính thụ vì s/ay rư/ợu nên nhận nhầm chú ấy thành cậu, rồi hai người phát sinh qu/an h/ệ. Kể từ đó, nhân vật chính thụ và chú út của cậu bắt đầu một đoạn tình cảm yêu h/ận dây dưa…”
Vì muốn sống sót, tôi buộc phải giả làm 1, thay người chú út ngỗ ngược nuôi vợ.
Đến khi hệ thống xuất hiện lần nữa, nó lập tức phát ra tiếng thét chói tai:
“Cậu ta không phải nhân vật chính thụ! Cậu ta là phản diện lớn âm u, cực kỳ si mê cậu!”
Tôi lập tức đề nghị ly hôn.
Tên phản diện si tình vốn đã tự thuyết phục bản thân vì yêu mà làm 0, ngay lập tức hắc hóa.
Trong tầng hầm, hắn nắm lấy chiếc cổ thon dài của tôi, giọng nói tràn ngập sự si mê b/ệnh hoạn:
“Bé cưng, giả làm 1 thì kết cục duy nhất cũng chỉ có thể là bị làm thôi!”