Đất quan tài

Chương 5

29/03/2024 19:12

Ông nội nói: “Tờ giấy này ở trong qu/an t/ài, người chồng vẫn nằm trên linh sàng, nhưng giấy trên mặt anh ta đã không còn…”

“Nói như vậy, anh ta thật sự đã vào trong qu/an t/ài?” Tôi đã r/un r/ẩy co quắp người lại.

“Đúng vậy, giấy che mặt tự mang âm khí, anh ta sẽ cho rằng là đồng loại, cháu để trên người, sau này có lẽ có thể dùng được, bây giờ cháu mau chóng rời khỏi đây!”

“Còn ông thì sao?”

“Còn có việc chưa làm xong, ông ở đây xử lý nốt hậu quả, cháu đừng lo cho ông, cháu đi mau! Trở về nhà đưa vợ con cháu đi thẳng về phía nam! Càng xa càng tốt! Vĩnh viễn đừng quay trở lại!”

“Hả?”

Tôi vốn cho rằng mình rời khỏi đây về nhà được rồi, sao còn phải bỏ nhà ra đi?

“Cháu với vợ cả con, cháu đi đâu hả ông?” Tôi quýnh quáng khóc.

“Ông không biết cháu đi đâu, cháu phải đi mau, lập tức đưa vợ con cháu mau đi đi!”

“Buộc phải đi sao ông?”

“Cháu muốn ch*t không?”

“Cháu…”

“Không muốn ch*t thì đi mau lên! Trễ nữa là không kịp nữa đâu! Đây đều là nghiệt do bản thân cháu tạo ra, bản thân cháu phải chịu, không trách được người khác?”

“Về sau cháu còn có thể quay về tìm ông không ông?”

“Có sau này hẵng nói sau này, bây giờ vượt qua ải trước mặt rồi hẵng nói.”

Ông nội hai mặt đầy lệ, thở dài một hơi.

Rất nhiều năm sau, tôi mới hiểu ý ẩn sau hơi thở dài này của ông nội, đó là lần gặp mặt cuối cùng trong cuộc đời này của hai ông cháu chúng tôi, khoảnh khắc quay đi, ông nội và tôi đã âm dương cách biệt, mãi mãi không thể gặp lại.

Mắt thấy đằng đông hửng sáng, tôi nhanh nhẹn thu dọn, cuối cùng nhìn ông nội: “Ông nội, cháu đi đây…”

“Đi mau! Đi thẳng về phía nam! Bất kể xảy ra gì cũng không được quay lại!”

Nhưng tôi vừa bước chân ra khỏi cửa lớn, ông nội đã hét lớn một tiếng: “Ngồi xuống mau!”

Tôi cảm thấy một cơn gió mạnh ập đến từ sau lưng, tôi ôm đầu ngồi xuống theo bản năng, có thứ lướt qua đỉnh đầu rơi vỡ tan tành trước mặt tôi.

Tôi nhìn trân trân, chính là tiểu nhân kéo xe kia.

Cùng lúc đó, sau lưng truyền đến một tiếng kêu, tôi quay đầu lại, chỉ thấy ông nội quỳ trên đất, tay ôm ng/ực, hộc m/áu tươi.

Tôi kinh hãi, hét lên: “Ông ơi!”

Muốn chạy đi.

Ánh mắt ông nội sắc như ki/ếm, nghiêm giọng m/ắng đuổi: “Đừng quay đầu! Đi về phía trước! Đi mau! Đừng lo cho ông! Đừng quay đầu lại!”

Tôi cắn ch/ặt răng, quyết tâm xen lẫn bất lực cắm đầu chạy đi!

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Beta Có Thể Có Kết Cuộc Với Alpha?

NGOẠI TRUYỆN
Tôi chỉ là một Beta, kết hôn ba năm với Thẩm Hoài An, một Alpha ưu tú, cuối cùng cũng mang thai đứa con của hắn. Thế nhưng, tôi lại tìm thấy một bản thỏa thuận ly hôn đã ký sẵn trong ngăn kéo ở thư phòng hắn. Ánh mắt hắn ngày càng lạnh nhạt, công việc hắn ngày càng bận rộn hơn, tôi không phải là không nhận ra. Tôi chỉ nghĩ đó là do tình yêu nồng cháy đã trở nên bình lặng, trở thành sự bền lâu, chảy dài của dòng nước nhỏ. Không ngờ, đó là vì tình yêu đã tan biến, đã cạn khô. Tôi cầm bản thỏa thuận ly hôn đi tìm Thẩm Hoài An, muốn nói với hắn rằng mình đã mang thai, rằng chúng tôi có thể có con, liệu chúng tôi có thể đừng ly hôn được không. Nhưng lại gặp tai nạn xe hơi trên đường đi. Khoảnh khắc bị hất văng, qua khóe mắt, tôi thấy Thẩm Hoài An đang ôm một Omega kiều diễm hỏi han ân cần. Nếu được làm lại từ đầu, tôi không muốn yêu Thẩm Hoài An nữa.
1

Mới cập nhật

Xem thêm