Linh Sam Sau Cơn Mưa

Chương 6

17/09/2025 15:34

Phương Liêu đưa tay xoa nhẹ mái tóc của Kiều Hồi đang gối đầu trên cánh tay mình, góc khuất nào đó trong lòng bỗng mềm nhũn.

Rốt cuộc Kiều Hồi tuyệt vời này đã hoàn toàn thuộc về anh.

Kiều Hồi mím môi, gương mặt lạnh lùng in hằn vệt nước mắt.

Phương Liêu nhìn người đang nũng nịu trong lòng mình, bất giác nhớ lại lần gặp gỡ đầu tiên.

Kiều Hồi từng là soái ca khoa y, gương mặt quen thuộc trên bảng tỏ tình của Học viện Y liên minh.

Vào năm hai, Phương Liêu nhập học muộn một tuần vì kỳ mẫn cảm, bạn cùng phòng kéo anh đi xem đàn em mới, là một chàng trai mang phong thái lạnh lùng, trông cực kỳ ưa nhìn.

Lần đầu anh để ý Kiều Hồi là trong giờ học tự chọn.

Giọng nói trầm ấm cùng gương mặt xuất chúng của cậu dễ dàng chiếm trọn sự chú ý.

Sau giờ học, bạn của Phương Liêu đến xin thông tin liên lạc, nhưng chỉ nhận được câu trả lời lạnh băng: "Tôi là Beta."

Suốt những năm đại học, câu được nhắc đến nhiều nhất về Kiều Hồi là: "Tiếc quá, cậu ấy là Beta."

Nhưng Phương Liêu lại nghĩ: Sự ưu tú của Kiều Hồi đủ để đ/á/nh bại lũ Alpha và Omega tự phụ kia.

Họ gặp lại nhau trên chiến trường.

Phương Liêu là tướng quân trầm ổn, Kiều Hồi là bác sĩ quân y lý trí.

Dưới ánh đèn vàng cam, hàng mi dài của Kiều Hồi khẽ rung trong lúc phẫu thuật.

Trái tim 20 năm bình lặng của Phương Liêu đ/ập thình thịch, anh nhận ra mình đã yêu người đang phẫu thuật cho mình.

Sau khi nhận thức được tình cảm, Phương Liêu bắt đầu công khai theo đuổi Kiều Hồi.

Sau nửa tháng lui tới bệ/nh viện, anh nhận được lời nhắc nhở: "Tướng quân, vết thương của anh đã lành. Không cần đến đây thường xuyên như thế."

Phương Liêu bật cười: "Em không thấy anh đang theo đuổi em sao?"

Kiều Hồi ngơ ngác như mèo con, đáng yêu khó tả.

Một lúc sau, cậu mới đáp: "Em chỉ là Beta."

"Em chỉ có mỗi lý do từ chối này thôi à?" Phương Liêu cười khẽ: "Đây không phải tỏ tình, em không cần vội trả lời."

Từ đó, Kiều Hồi luôn lúng túng khi gặp anh.

Cậu lùi một bước, Phương Liêu lại tiến hai bước, không chịu bỏ cuộc.

Trong kỳ mẫn cảm, Alpha càng khao khát sự an ủi của bạn đời.

Phương Liêu nắm ch/ặt cây bút mà mình tr/ộm được từ Kiều Hồi, hình bóng Kiều Hồi ám ảnh không ng/uôi.

Anh bấm máy gọi: "Bác sĩ Kiều, có đang bận không?"

"Vừa xong ca mổ. Anh có việc gì à?"

"Chỉ là... Kỳ mẫn cảm đến rồi. Anh nhớ em."

Im lặng.

Lát sau, giọng Kiều Hồi vang lên: "Phương Liêu, em là Beta. Không thể dùng pheromone an ủi anh."

Lòng Phương Liêu chùng xuống: "Em đang khuyên anh đừng thích em ư? Nếu vậy, lý do này hơi gượng ép. Anh phản đối."

"Anh thích em, còn việc em là Beta, chỉ là trùng hợp mà thôi."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Đồng Trần

Chương 36
Trúc mã tôi thầm mến say rượu, tôi lén hôn anh, nhưng anh đã tỉnh từ lúc nào không hay, lạnh lùng bóp cổ tôi rồi dùng sức đẩy mạnh về phía sau: "Đủ chưa?" "Cậu nhầm lẫn gì rồi thì phải, tôi không có hứng thú với đàn ông." Sau này, trong một trò chơi, tôi bốc trúng hình phạt phải hôn sâu một người đàn ông khác trong một phút. Ứng Dữ Trần - kẻ từng bảo không có hứng thú với đàn ông - bỗng dưng tức giận kéo tôi lại. "Cậu ấy không muốn." "Chơi có chơi có chịu, để không làm mất hứng của mọi người, chai rượu này tôi sẽ uống thay cậu ấy." Nào ngờ đối phương vẫn không chịu buông tha, giữ chặt chai rượu của anh rồi khiêu khích: "Anh là gì của cậu ta, dựa vào đâu mà đòi uống thay?" Nghe vậy, Ứng Dữ Trần quay đầu lại, giáng xuống môi tôi một nụ hôn thật mạnh: "Bây giờ thì được rồi chứ?" Tôi ngớ người.
0
4 Tắt đèn Chương 8
6 Nốt tử thi Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Giữa cái nóng 40 độ, bố mẹ tháo điều hòa phòng tôi

Chương 6
Trong cái nóng 40 độ, bố mẹ tháo chiếc điều hòa vừa lắp trong phòng tôi ngày hôm qua để chuyển sang phòng em trai. Tôi không khóc lóc, cũng chẳng làm loạn, chỉ lẳng lặng thu dọn hành lý: "Con muốn dọn ra ngoài ở!" Bố mẹ giật mình, rồi sau đó cười nhạt: "Bình Bình, lại làm sao thế hả con?" "Không có điều hòa thì làm sao mà sống được?" Tôi rưng rưng nước mắt. Bố mẹ sững sờ, muốn dùng cách cũ để áp đặt tôi: "Chỉ vì một cái điều hòa mà con làm mình làm mẩy cái gì? Ngày xưa chúng ta không có điều hòa chẳng phải vẫn sống tốt đó sao?" "Tối nay đi ăn ở tiệm trà mà con thích nhất, thế là được rồi chứ gì?" Tôi tốt nghiệp đại học 5 năm, mỗi tháng lương 20 ngàn đều nộp đủ, họ chỉ nghĩ lần này tôi cũng đang so đo tính toán như mọi khi. Tôi lạnh lùng đáp: "Không cần, con đi đây." Từ nhỏ đến lớn, họ chỉ nâng niu em trai trong lòng bàn tay. Người thích tiệm trà đó, cũng chính là em trai. Đã như vậy, tôi còn ở lại cái nhà này làm gì nữa?
Hiện đại
Nữ Cường
Tình cảm
0
Bướm đậu Chương 6
Cân Hồn Chương 8