Cả đêm hôm trước gần tôi như không ngủ được, nên sáng hôm sau gặp lão Vương tôi cũng ngáp ngắn ngáp dài.

"Anh, chào buổi sáng." Cách xưng hô này vẫn kỳ quặc quá.

"Cứ gọi tôi là Chung Tùy đi."

"Ừ..."

Một lúc sau, lão Vương nói: "Anh tình mùa đông, phiền ra cậu ra kho kiểm tra giúp, bánh bao nhân nấm thịt còn hàng không?"

Lão Vương bảo cô ấy rất bận, về trường còn phải tranh thủ từng giây làm nốt bài tập, đi tập kịch, trên đường còn phải nhẩm thoại. Cô ấy là thành viên câu lạc bộ kịch nói.

Nghe… cũng khá bận rộn. Hơi gh/en tị.

"Ngày nào cũng mệt muốn ch*t..." Lão Vương nhăn mặt rên rỉ, liếc mắt ra hiệu với tôi, "Lúc này không có ai, tớ ra sau chợp mắt một chút nhé."

Tôi mặt mũi nghiêm nghị kéo cô ấy lại. Cứ tiếp tục bận rộn cho tôi đi!

Lão Vương sột soạt móc ra một tấm vé đưa tôi: "Hối lộ cậu nhắm mắt làm ngơ hai tiếng nhé." Một tấm vé kịch thiết kế khá sơ sài, ghi ngày diễn tuần sau.

"Hàng tồn kho à?"

Lão Vương giậm chân: "Hot lắm nhé!"

Tôi nhét vào túi: "Được rồi được rồi, đi đi."

Tấm giấy mỏng manh đó qua lớp vải áo cọ vào da, nhắc tôi nhớ đó là một thế giới khác tôi chưa từng đặt chân tới.

Gần tan ca, Phù Giới lại tới. Sao trước đây không thấy hắn rảnh rỗi thế nhỉ?

Lão Vương đi sau lưng tôi, hôm nay không làm ca tối, trời còn sáng, không cần tôi đưa về trường. Tôi định đợi cô ấy đi xa sẽ nói thẳng với Phù Giới, đừng rảnh rỗi lại tìm tôi nữa, nên nghiêng người đứng một bên chờ cô ấy rời đi.

Lão Vương chớp chớp đôi mắt to, nghiêng đầu, như chợt hiểu ra lại sột soạt lục túi một hồi, rút ra một tấm vé, bước tới nhét vào tay Phù Giới.

"Cậu khách sáo cái gì? Có nhu cầu thì nói thẳng đi, vậy hôm đó cùng đến nhé, tớ tặng thêm một tấm chụp hậu trường nữa." Nói xong bất chấp vẻ mặt ngơ ngác đến cực điểm của tôi, cô ấy nháy mắt với tôi rồi đi.

"Đưa em đi, dù sao anh cũng không rảnh mà đi." Dù không mấy tin lời cô ấy bảo "hot lắm", nhưng không thể để cô ấy lãng phí một tấm vé vô ích.

Tôi đã tính toán từ trước, hôm đó là ngày hắn về bổn gia. Cũng là... ngày nhà họPhù và nhà họ Kỷ công bố liên hôn.

"Chưa chắc đâu." Phù Giới đút tay vào túi quần, hơi nghiêng đầu ra hiệu tôi lên xe, "Đi ăn lẩu với anh."

Tôi do dự một chút, nhưng lại nghĩ, cũng tốt, nói rõ trên bàn ăn, khói tỏa nghi ngút, sẽ không thành cảnh lạnh lùng khó xử. Tôi nghĩ, có lẽ lần trước tôi truyền đạt ý chưa đủ rõ ràng.

Phù Giới tưởng tôi muốn chấm dứt chỉ là mối liên hệ thể x/á/c, nhưng thực ra, ngay cả sự m/ập mờ rõ rành rành lúc này, cũng nên c/ắt đ/ứt.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Có Con Với Thằng Bạn Thân

Chương 13
Cùng thằng bạn thân chí cốt xuyên vào thế giới ABO. Hai đứa bọn tôi… lại trở thành hai người cha đo/ản mệ/nh của nam chính trong tiểu thuyết. Hệ thống yêu cầu chúng tôi phải sinh ra nam chính, thì mới có thể quay về th/ế gi/ới th/ự/c. Bạn thân vỗ vai an ủi tôi: “Không sao đâu, cậu cứ nhắm mắt lại, nằm lên giường là được rồi.” Được cái quỷ ấy! Dựa vào cái gì mà cậu là Alpha còn tôi lại là Omega? Một thằng trai thẳng như tôi lại còn phải… sinh con?! Bị ép đến đường cùng, cuối cùng chúng tôi vẫn sinh ra nam chính. Thuận lợi trở về thế giới hiện thực, tôi còn chưa kịp phản ứng gì, thì cậu bạn thân đã bắt đầu thở dài thườn thượt. Tôi đành an ủi cậu ta: “Không sao đâu, dù có sinh con rồi, chúng ta vẫn là anh em tốt mà!” Cậu ấy nhìn tôi, muốn nói lại thôi. Không khí đang trở nên quái dị thì hệ thống đột nhiên thông báo — con trai của chúng tôi đã tìm đến rồi. “Chủ nhân, nam chính nhỏ không thể chấp nhận việc hai người rời đi, hiện tại đã gần như ph/á h/ủy cả th/ế gi/ới đó rồi! Vì vậy chúng tôi chỉ có thể đưa cậu bé đến tìm hai người!” Tôi nhìn đứa nhóc trước mặt — nước mũi bong bóng, ôm chặt con gấu bông, khóc đến nấc lên — chỉ tầm năm tuổi. …Là nó á? Ph/á hủ/y thế giới????
ABO
Boys Love
Đam Mỹ
10