Nhất Giả Sinh Tồ

Chương 16

29/05/2024 18:07

16.

Tiệc sinh nhật của Khương Nghiên, cũng có nghĩa là tối nay tôi lục đồ kiểm tra cũng sẽ không có ai cản trở.

Tôi lục lọi tìm ki/ếm ở trong phòng sách, nhưng đến cả bóng dáng lá thư kia cũng không thấy đâu.

Tôi đột nhiên nhớ tới chiếc két bảo mật giấu ở trong ngăn ẩn.

Tôi ấn nút, giá sách từ từ nâng lên, lộ ra chiếc két bảo mật.

Tôi nhập ngày mẹ ruột của Thẩm Dục Xuyên bị gi*t hại, quả nhiên mở được.

Tôi tìm thấy bức thư kia ở ngăn thấp nhất.

Giây phút tôi cầm lá thư quay người, liền thấy mẹ đang đứng ở cửa nhìn tôi, đáy mắt bà ta lạnh giá.

Trong mắt tôi chất chứa c/ăm h/ận, cười khẩy chất vấn bà ta: “Bánh bao m/áu người* của bố tôi ăn ngon không?”

(*Bánh bao m/áu người: chỉ hình tượng bánh bao m/áu trong truyện “Th/uốc” của Lỗ Tấn, lấy bánh bao nhuốm m/áu tử tù để trị b/ệnh, ở đây dùng để chỉ bà mẹ đã giẫm lên m/áu và thân x/ác của bố nữ chính để hưởng cuộc sống sung sướng.)

Mẹ tôi tiến lên phía trước t/át tôi một cái, cái t/át này của bà ta dùng hết sức bình sinh giáng xuống, bên tai tôi vang lên tiếng ong ong.

Mẹ tôi tức gi/ận nói: “Mày tưởng mẹ không biết mấy chuyện bẩn thỉu giữa mày và Thẩm Thế Xươ/ng à? Mày nhẫn nhịn một chút là sẽ qua thôi! Bố mày vô dụng, có ch*t thì cũng ch*t rồi, chúng ta vẫn phải sống tiếp chứ!”

Bà ta cúi xuống định gi/ật lá thư trong tay tôi, tôi vùng vẫy không chịu đưa cho bà ta.

“Mày đưa bức thư đó cho mẹ ngay!”

Tôi giữ ch/ặt lá thư trong lòng: “Ông ta ép ch*t bố tôi, tôi phải khiến ông ta phải trả giá!”

Mẹ tôi cười khẩy: “Truy xét đến cùng, cũng là do lòng tham không đáy của bố mày hại ch*t ông ta, vốn không thể trách Thẩm Thế Xươ/ng được!”

Tôi đang muốn phản bác thì quản ra chạy vội vào, thấy chúng tôi đầu bù tóc rối xô xát nhau thì có chút kinh ngạc: “Bà chủ, bên ngoài có rất nhiều cảnh sát, bảo muốn mời bà đi hỗ trợ điều tra ạ.”

Cảnh sát nối đuôi đi nhau vào, người cảnh sát đi đầu lấy lệnh bắt giữ ra, nghiêm túc công minh nói: “ Bà bị tình nghi có dính líu đến hành vi trốn thuế, buôn b/án cổ phiếu trái phép, thao túng giá cổ phiếu, mời bà theo chúng tôi về hỗ trợ điều tra.”

Mặt mẹ tôi ngơ ngác, bị cảnh sát c/òng tay lại đưa đi.

Tôi lập tức nhận được cuộc gọi, Thẩm Thế Xươ/ng đang tham dự tiệc sinh nhật của Khương Nghiên cũng đã bị cảnh sát dẫn đi.

Khương Nghiên hành động nhanh đến khó tin.

Hóa ra công ty mà Thẩm Thế Xươ/ng tặng cho mẹ tôi làm quà tân hôn là dùng để tẩy trắng cho nguồn thu bất hợp pháp của nhà họ Thẩm, và mẹ tôi cũng trở thành người chịu tội thay cho ông ta.

Thẩm Dục Xuyên đang còn ở bên ngoài bận rộn đến sứt đầu mẻ trán, tôi lái xe đến địa điểm nơi ch/ôn cất mẹ ruột của Thẩm Dục Xuyên.

Bởi vì tọa độ không được ghi chi tiết lắm nên tôi không thể tìm được địa chỉ cụ thể, chỉ có thể ngồi lặng im trong khu rừng đó một lúc lâu.

Lúc trở về nhà họ Thẩm, Thẩm Thế Xươ/ng đã được bảo lãnh ra ngoài, ông ta phát hiện ra bức thư trong két sắt đã biến mất, bèn nổi trận lôi đình, đang hỏi quản gia xem rốt cuộc ai đã bước chân vào phòng sách.

Quản gia còn chưa kịp lên tiếng, tôi đã lấy bức thư từ trong túi ra đưa cho Thẩm Dục Xuyên đang đứng bên cạnh.

Sắc mặt của Thẩm Thế Xươ/ng lập tức trắng bệch, hét lớn: “Mau đưa bức thư cho ta!”

Thẩm Dục Xuyên nghi ngờ nhận lấy bức thư, nhìn vào mắt Thẩm Thế Xươ/ng, rồi lập tức mở thư ra đọc.

Thẩm Thế Xươ/ng tiến lên muốn gi/ật lấy bức thư, lại bị tôi cản lại, sắc mặt ông ta không thể tin được mà nhìn tôi: “Con khốn!”

Ông ta giơ tay t/át tôi một cái, cái t/át bất ngờ khiến tôi nhất thời thất thần, khi hoàn h/ồn lại, tôi giơ tay t/át lại ông ta.

“Thằng chó già, ông dựa vào cái gì mà dám đá/nh tôi hả!”

Tôi vừa ch/ửi vừa cào ông ta, hung hãn cào mặt và cổ ông ta tạo ra mấy vết m/áu.

Tôi muốn câu giờ cho Thẩm Dục Xuyên đọc thư.

Ánh mắt Thẩm Dục Xuyên từ mơ màng biến thành hoài nghi, rồi cuối cùng là hoàn toàn không thể tin được.

Anh ta r/un r/ẩy lên tiếng hỏi: “Là thật à?”

Mặt Thẩm Thế Xươ/ng đỏ bừng, ông ta ôm gáy ngã thẳng ra phía sau, bất tỉnh.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Gen Kém Chất Lượng

Chương 15
Alpha thiếu gia thật bị mất trí nhớ. Quên mất rằng trước đây từng yêu tôi, người vốn là thiếu gia giả. Các trưởng bối nói rằng anh nên trở lại đúng quỹ đạo. Tìm một người có gen ưu tú nhất để kết hôn. "Hai đứa Alpha ở bên nhau, đúng là làm mất mặt cha mẹ đã khuất!" Tôi bị các chú bác đuổi khỏi nhà, rồi còn bị giám sát suốt ba năm. Tôi thử tìm cách tiếp cận Bùi Tự Chu, nhưng lần nào cũng bị ngăn cản. Cho đến khi tin tức Bùi Tự Chu kết hôn được công bố. Bọn họ cuối cùng cũng chịu yên ổn, tôi cũng vậy. Nhưng vài ngày sau, Bùi Tự Chu lại tình cờ đến cửa hàng tiện lợi nơi tôi làm thêm, mua một hộp bao cao su siêu mỏng. Alpha vừa thanh toán vừa nhìn tôi đầy dò xét. Những người giám sát tôi cũng biến mất. "Chúng ta… có phải đã từng gặp nhau ở đâu rồi không?"
421
10 Ôn Cố Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Thư Hồi Đáp Đầu Thu

Chương 9
Trì Hằng giả nghèo làm chim hoàng yến của tôi. Mỗi tháng, tôi chắt bóp từ tiền sinh hoạt phí ra năm trăm tệ đưa cho anh ta. Việc ấy lặp lại suốt một năm rưỡi không lần nào gián đoạn. Nhưng mãi đến gần tốt nghiệp thì tôi mới biết sự thật. Anh ta không phải là sinh viên nghèo phải vay tiền ăn học, mà là một thiếu gia tiêu tiền như nước. Ngay cả cái tên dùng để tiếp cận tôi, cũng là mượn danh người khác. Sau khi sự thật bị bóc trần, vị thiếu gia ấy vẫn thản nhiên mời tôi ra nước ngoài cùng anh ta. Bạn bè anh ta đều tấm tắc rằng tôi có số tốt. Chỉ cần giữ hình tượng bạch liên hoa lương thiện là đủ để trèo lên cành cao. Trước ánh mắt đầy tự tin và chắc chắn của anh ta, tôi chỉ lặng lẽ lắc đầu. Giọng nói vang lên đầy nhẹ nhàng, thậm chí là còn có phần ôn tồn. “Thôi bỏ đi.” “Tôi đến để nói lời chia tay với anh.”
Chữa Lành
Hiện đại
Ngôn Tình
0
Giếng Đổi Con Chương 7