Tôi chẳng thèm nghĩ ngợi mà từ chối thẳng: "Lát nữa tám giờ em phải bay chuyến Thượng Hải để chạy thông cáo rồi."
Nói xong lưng tôi toát một lớp mồ hôi lạnh, nín thở nghe phản ứng của hắn. Hồi lâu sau, nghe thấy hắn khẽ cười một tiếng, thế mà lại không nổi gi/ận.
Hiếm khi tốt tính mà tiếp tục trò chuyện cùng tôi: "Bên phía Giang Ngự sao rồi?"
12
Hôm nay tôi cũng chẳng hiểu mình bị làm sao nữa, lời nói dối hết cái này đến cái khác tuôn ra: "Khó nhằn lắm."
Hắn lại cười hai tiếng: "Trước bảy giờ tối ngày mốt liệu mà về, khách sạn Sophia, tôi sẽ giúp em giải quyết."
Giúp tôi giải quyết chuyện gì cơ? Nhưng tôi dùng đầu gối suy nghĩ cũng có thể đoán ra được, chắc chắn không phải chuyện tốt đẹp gì.
Cái gã Hoắc Tư Niên này trông rõ đạo mạo ngụy quân tử, nhưng lén lút thì cái trò kinh doanh gì cũng nhúng tay vào, vì mục đích mà không từ th/ủ đo/ạn, chuyện tàn đ/ộc đến mấy cũng có thể làm ra được.
Hắn muốn đối phó với Giang Ngự, đưa tôi ra làm mồi nhử đã là một nước cờ bẩn thỉu rồi. Chỗ tôi không có tiến triển gì, đương nhiên hắn sẽ tung ra những trò còn hạ lưu hơn nữa.
Hai ngày chạy sự kiện sau đó tôi hoàn toàn mất phong độ. Máy bay vừa hạ cánh, tôi đã không kìm được mà gọi ngay cho Giang Ngự: "Số máy quý khách vừa gọi đã tắt máy——"
Khốn nạn, khó khăn lắm tôi mới thức tỉnh lương tâm muốn giúp anh ta một phen mà gọi điện thì chẳng thông. Nhưng chuyển niệm nghĩ lại, nếu anh ta thật sự bị chơi xỏ, chẳng phải đang đúng với mục đích của tôi hay sao, tôi cũng có thể thuận lợi rời khỏi chỗ Hoắc Tư Niên.
Nhưng càng đến gần khách sạn, đầu óc tôi càng không tỉnh táo. Lúc bước chân vào khách sạn, giữa đám đông, tôi nhìn thấy một Hoắc Tư Niên đang được vây quanh bởi những kẻ xu nịnh.
Hắn cũng nhìn thấy tôi. Hắn chỉ xa xa nâng ly rư/ợu hướng về phía tôi, khóe môi khẽ cong xuống tựa như đã nắm chắc phần thắng trong tay.
Hoắc Tư Niên thậm chí còn gửi số phòng của Giang Ngự cho tôi, tôi càng thấp thỏm hơn. Chẳng nhẽ hắn đã hạ t.h.u.ố.c anh ta rồi, quan trọng là hắn dùng loại t.h.u.ố.c nào cơ chứ?
Nếu là loại gây nghiện thì đời này của Giang Ngự coi như tàn mạt. Lúc đứng trước cửa phòng, lòng bàn tay tôi nóng ran, ướt đẫm mồ hôi.
Khi cánh cửa được gõ mở, người đứng sau cánh cửa đang mặc áo choàng tắm, mái tóc vẫn còn hơi ẩm. Lúc nhìn thấy tôi, anh ta có vẻ hơi ngạc nhiên, anh ta nhướng mày: "Cậu làm gì đấy?"
Còn tôi thì hệt như một con khỉ, lủi tót một cái lẻn ngay vào trong.
13
Tôi không nói gì. Giang Ngự cũng không nói gì thêm, đóng cửa lại, khoanh tay dựa vào cửa nhìn tôi.
Tôi quét mắt một vòng quanh phòng, ánh mắt rơi vào chiếc xe đẩy. Có hoa, có rư/ợu, lại có cả đồ ăn nhẹ.
Chai rư/ợu kia tuyệt đối có vấn đề. Trước đây Hoắc Tư Niên rất thích dạy tôi cách thẩm định rư/ợu, nhưng tôi thì chẳng có hứng thú gì với mấy thứ đồ này.
Chỉ là mưa dầm thấm lâu, tôi nhìn lướt qua đại khái cũng có thể đoán được giá trị của chai rư/ợu này nằm ở mức nào, ví dụ như chai rư/ợu trên xe đẩy này đắt đến mức lố bịch.
Năm ngoái, khi Hoắc Tư Niên đàm phán thành công một dự án và mở tiệc chiêu đãi các quan chức liên quan. Lúc tàn tiệc hắn đã sai thư ký nhét vào xe của mỗi người một chai rư/ợu giống hệt như thế này.
Sau này tôi tò mò hỏi thư ký xem bao nhiêu tiền, tôi chẳng quen uống thứ của n/ợ này, nhấp một ngụm đã chực nhổ ra để uống ly Sprite giả làm rư/ợu vang của mình. Anh thư ký ra vẻ bí hiểm giơ hai ngón tay lên: "Hai trăm ngàn, một chai."
Ngụm rư/ợu vừa chực trào ra cứ thế bị tôi nuốt ngược cái ực vào trong. Và bây giờ, chai rư/ợu đắt đỏ cỡ đó lại đường hoàng nằm chễm chệ ngay trước mắt tôi, tôi không nghi ngờ nó cũng không được.
Thấy tôi cứ nhìn chằm chằm vào chai rư/ợu, Giang Ngự đi thẳng tới, rót một ly, thong thả lắc nhẹ ly rư/ợu trên tay, rõ ràng là đang chờ lời giải thích của tôi.
Yết hầu tôi lăn nhẹ, cố nặn ra một lý do khô khốc: "Tôi thấy người phục vụ đẩy chai rư/ợu ngon vào phòng anh, ngửi thấy mùi thơm nên mò tới thôi."
Khóe môi Giang Ngự không nhịn được cong lên, một tiếng cười khẽ bật ra từ trong cuống họng: "Cậu tuổi ch.ó đấy à."
Anh ta nhấc ngón tay, gõ nhẹ lên yết hầu của mình, giọng điệu nửa trêu chọc nửa khiêu khích. Tôi nương theo hướng tay anh ta mà nhìn sang.
Một dấu răng. Vết c.ắ.n của tôi.
14
Tôi vứt hết liêm sỉ mà nốc sạch sành sanh ly rư/ợu của anh ta. Anh ta thậm chí còn chưa kịp nhấp một ngụm nào.
Tôi cũng chẳng hiểu tại sao mình lại muốn giúp anh ta, hoàn toàn chỉ làm theo bản năng. Nấc lên một tiếng, tôi ôm luôn bó hoa trên xe đẩy, loạng choạng đứng dậy chuẩn bị rời đi.
Anh ta lại giơ chân ngáng đường tôi, nheo mắt cười: "Vừa ăn lại vừa gói mang về đấy à?"
Lúc này tôi đã hơi lâng lâng rồi, hếch lỗ mũi lên nhìn anh ta: "Có mỗi tí đồ này mà anh cũng keo kiệt cơ á. Đợi đến ngày mai đi... anh còn phải rước tôi lên bàn thờ mà cúng như tổ tông ấy chứ!"
Anh ta nhướng mày, có vẻ như cố ý muốn dụ dỗ tôi mở miệng: "Tại sao lại là ngày mai?"
Tôi đi hết nổi rồi, thả mình ngã rầm xuống giường, đuổi anh ta ra ngoài: "Anh đổi phòng khác đi, tôi muốn ngủ rồi."