"Anh Thẩm, anh đá/nh hay quá! Bình thường bọn em không thể cư/ớp được bóng của anh Lục đâu." Giờ giải lao, mấy người bạn của Lục Vũ đến nói chuyện với tôi.

Nghe vậy tôi mới nhớ ra đúng thật, nhưng tôi đã lâu không chơi bóng rồi, sao kỹ thuật vẫn tốt thế nhỉ?

Đột nhiên một chai nước khoáng đã mở nắp xuất hiện trước mặt: "Anh Tự Trình, uống nước đi ạ."

Lục Vũ lại mang thêm cho mỗi người một chai.

Anh trai cậu chép miệng: "Giờ thì chù mày nhớ đến thằng anh trai này rồi hả?"

Hai anh em bắt đầu cười đùa vui vẻ.

Lục Vũ hơi nóng, vén phần dưới áo lên lau mồ hôi, cơ bụng lộ rõ trước mắt tôi.

Ánh mắt tôi lướt từ trên xuống dưới. Đột nhiên cảm thấy cổ họng khô khốc.

Tôi ngửa cổ uống ừng ực mấy ngụm nước, lại liếc thấy giọt nước lăn từ yết hầu Lục Vũ khi cậu uống nước. Nhớ lại cảnh cậu đ/è tôi lần trước, lập tức nước sặc vào mũi.

"Khụ..."

"Anh Tự Trình, không sao chứ?"

Người bạn bên cạnh vỗ lưng cho tôi, ngay lập tức Lục Vũ ngồi chèn vào giữa chúng tôi.

"Sao anh uống nước gấp thế?"

Giờ thì cậu ấy thay phiên vỗ lưng giúp tôi thở.

Tôi ho càng dữ dội hơn. Ch*t ti/ệt, cái thằng này nói chuyện gì mà đứng sát thế không biết? Khiến người ta nóng bừng cả người.

Nếu cậu ấy đến gần hơn chắc chắn sẽ nghe thấy cả tiếng tim tôi đ/ập thình thịch mất. Cậu ấy có biết sức công phá của gương mặt này lớn thế nào không?

-

Lục Diên không chơi được bao lâu thì bị bạn gái gọi về. Có vẻ như đã dỗ được cô ấy vui rồi.

Tôi ở lại đá/nh thêm vài ván nữa, mỗi khi Lục Vũ ghi bàn, các cô gái đang xem đều hét lên: "Góc này đẹp trai quá!"

"Rõ ràng góc nào cũng đẹp mà!"

Đúng thật.

"Này, người đang tranh bóng với Lục Vũ là ai thế? Trông không giống học sinh, nhưng đẹp trai quá!"

"Sao, lại thích kiểu này rồi hả? Thích thì đi xin WeChat đi, biết đâu người ta chưa có bạn gái."

"..."

Quả nhiên, kết thúc trận đấu đã có một cô gái ngập ngừng tiến lại, bạn cô đằng sau còn đẩy nhẹ.

Khi đến trước mặt tôi, cô nói mà không dám nhìn thẳng: "Anh ơi, em có thể xin WeChat của anh được không? Lúc nãy thấy anh đá/nh bóng đẹp trai quá..."

Mấy người xung quanh bắt đầu trêu chọc khiến cô gái mặt đỏ bừng, cúi đầu xuống.

Dường như mọi người đều đang chờ phản ứng của tôi, kể cả Lục Vũ - từ khi cô gái đến gần, cậu đã không rời mắt khỏi tôi.

Sợ từ chối sẽ khiến cô ấy x/ấu hổ, tôi đồng ý.

Tôi theo phản xạ thò tay vào túi lấy điện thoại, nhưng không thấy đâu. Mới nhớ trước khi đá/nh bóng tôi đã cất đồng hồ và điện thoại vào balo của Lục Vũ.

Tôi vẫy tay gọi cậu ấy: "Vũ à, đưa anh điện thoại với."

Cậu ấy đứng sững, vài giây sau mới lên tiếng: "Anh ơi, balo em lỡ bị bạn cùng phòng mang về ký túc xá rồi."

"...À, được."

Thế là tôi đành đọc số WeChat trực tiếp cho cô gái.

Lục Vũ đứng phía sau mím môi không nói, gò má căng cứng.

Sao đột nhiên thấy lạnh sống lưng thế nhỉ?

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
2 10 năm vây hãm Chương 10
5 LẨU ĐÊM Chương 8
7 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện
8 Người Dọa Ma Chương 12
12 Ngọc Vỡ Chương 19

Mới cập nhật

Xem thêm