Tôi thích Thẩm Minh Nguyệt.
Tôi theo đuổi cô ấy, từ lớp học đến sân thể thao, từ năm mười tám tuổi cho đến tận khi tốt nghiệp đại học.
Về sau, để tránh mặt tôi, cô ấy còn nộp đơn đi du học.
Tiền m/ua một tấm vé máy bay một chiều ấy...
Mẹ tôi phải b/án hàng ngoài chợ suốt một năm mới ki/ếm đủ.
Tôi không còn đủ sức để theo đuổi nữa.
Cũng không muốn theo đuổi nữa.
Hôm ấy, tôi đứng ngoài sân bay suốt cả một buổi chiều, nhìn những chiếc máy bay lướt qua trên đỉnh đầu, rồi dần biến mất thành một vệt trắng nơi chân trời.
Tôi nghĩ...
Đó chính là cái kết.
Người thuộc về hai thế giới khác nhau, vốn dĩ không nên gặp lại.
Nhưng số phận lại trêu ngươi.
Năm năm sau, trong hôn lễ của một người bạn, tôi uống quá chén.
Đến khi mở mắt ra lần nữa...
Thẩm Minh Nguyệt đang nằm ngủ ngay bên cạnh tôi.