Tôi biết thời gian của mình chẳng còn nhiều nữa.
Vì vậy nhân lúc vẫn còn đi lại được, tôi đã đến nghĩa trang một chuyến, ngồi trò chuyện cùng mẹ đôi câu.
Những ngày tiếp theo, tôi gồng mình gắng gượng đến công ty để bàn giao công việc và xử lý tài sản thừa kế.
Một phần trích ra lập quỹ hỗ trợ các b/ệnh hiểm nghèo, một phần để đền đáp ơn nghĩa cho Chu Thư Ý.
Phần còn lại, tôi đắn đo mãi, cuối cùng vẫn quyết định điền tên Trần Thời Ngạn.
Những cơn đ/au dạ dày ập đến liên tục, gắng gượng ở công ty nửa ngày đã là giới hạn tối đa của tôi.
Hôm nay, thay vì đi thẳng xuống bãi đỗ xe tầng hầm như mọi khi, tôi lại như bị m/a xui q/uỷ khiến mà ấn nút xuống tầng một.
Ai dè vừa bước ra khỏi cửa xoay, bên tai đã vẳng đến một giọng nói lanh lảnh.
"Tổng giám đốc Văn, thật trùng hợp!"
Đó chính là cô gái từng xuất hiện cùng Trần Thời Ngạn ở cửa hàng đồ chơi mô hình.
Đây là lần đầu tiên tôi nhìn kỹ cô ấy, cô ấy cười đến híp cả mắt, hệt như đang ôm trọn cả một vạt nắng ấm.
Phải thừa nhận rằng, một người rạng rỡ và tràn đầy sức sống như vậy, mới thực sự xứng đôi với Trần Thời Ngạn.
Tôi cụp mắt, giữ giọng điệu khách sáo: "Chào cô."
Cô ấy thoáng sững lại, rồi ngay lập tức nở nụ cười: "Tôi tên là Cao Ca, là đàn chị kiêm bạn bè của Trần Thời Ngạn, nếu không phải vì tôi đã cùng bạn trai ra nước ngoài thì chắc chắn cậu ấy sẽ giới thiệu chúng ta làm quen với nhau rồi."
Tôi hơi ngẩn người: "Cô nói... sao cơ?"
Bị hỏi ngược lại, cô ấy hơi chững lại, ngay sau đó lại cười vô tư lự hơn: "Món quà sinh nhật cậu ấy tặng anh là do tôi giúp chọn đấy, thấy thế nào? Dễ thương chứ?"
Trong chốc lát, ù ù cạc cạc bên tai, tầm nhìn bỗng chốc nhòa đi.
Mãi đến khi dạ dày đột ngột quặn thắt, mồ hôi lạnh toát ra ướt đẫm lưng áo, cơn đ/au buốt óc mới x/é toạc màng sương mờ mịt đó.
"...Tổng giám đốc Văn?" Cao Ca hoảng hốt trước sắc mặt trắng bệch của tôi: "Anh không sao chứ?"
Tôi lắc đầu, nuốt xuống vị m/áu tanh nơi cổ họng, gượng ép nở một nụ cười: "Rất vui được gặp cô."