Thai chó

Chương 9

19/01/2026 17:24

Đây là phòng b/ệnh, làm gì có vũ khí nào.

Tiểu Lỗi quờ quạng một hồi, cố nắm ch/ặt chiếc gối, lại nắm luôn một chiếc dép.

Theo sự dẫn đầu của cô ấy, hai chúng tôi r/un r/ẩy tiến vào nhà vệ sinh.

Bật đèn lên xem chẳng có gì cả.

Tiểu Lỗi thở phào nhẹ nhõm.

Nhưng tôi lại chăm chú nhìn vào bồn rửa mặt: "Tiểu Lỗi, tiếng khóc lúc nãy nghe rất nghẹn. Cậu nói xem, có phải phát ra từ đây không?"

Tiểu Lỗi tỏ vẻ không thể tin nổi.

"Ý cậu là từ đây ư?" Cô ấy chỉ vào lỗ thoát nước.

Rồi Tiểu Lỗi lắc đầu lia lịa: "Làm gì có chuyện đó. Đứa bé nào chui lọt vào đây được? Hay bị x/ẻ th!t rồi trôi xuống cống?"

Phải nói là trí tưởng tượng của cô ấy quả thật rất phong phú.

Đột nhiên:

Oa... Oa...

Sự thật đã rành rành.

Âm thanh chói tai vang lên từ phía bồn rửa mặt, vọng lại liên hồi.

Tiểu Lỗi gi/ật mình như con thỏ bị dọa sợ, lập tức nhảy người lên khỏi sàn nhà.

Rồi cô ấy ngoảnh đầu lại, chạy như m/a đuổi về phía giường b/ệnh.

"Gọi bác sĩ đi, Quyên Tử, gọi bác sĩ mau lên!"

"Là tớ, tớ là Phương Tam mà!" Tôi nhắc.

Oa... Oa!

Ngay lúc này, từ gầm giường b/ệnh, tiếng trẻ con khóc lại vang lên rõ mồn một.

Tiểu Lỗi suýt nữa phát đi/ên.

Cô ấy cầu trời khấn phật, rồi cầm lấy chăn che kín đầu.

Tấm chăn ấy dưới sự co gi/ật của cô ấy cũng run lẩy bẩy theo.

"Không liên quan gì đến tôi, đừng tìm tôi nữa!"

Tiểu Lỗi lẩm bẩm đủ thứ.

Tôi ngồi xuống cạnh giường, nhắc nhở cô ấy: "Cậu sinh 3 đứa rồi còn gì? Cậu quên rồi à?"

Tiểu Lỗi khóc nức nở, toàn thân co gi/ật từng hồi.

Tôi thỉnh thoảng lại an ủi vài câu.

Ý bảo đã đến nước này rồi, đừng giấu giếm điều gì nữa. Cứ nói hết ra đi, coi như sám hối vậy, biết đâu lại có tác dụng.

Kết quả không lâu sau, Tiểu Lỗi khàn giọng: "Con ơi, mẹ có lỗi với con. Sau khi đến với Lục Minh, mẹ biết hắn là kẻ lăng nhăng, lại còn có người khác. Nhưng mẹ chỉ muốn mang th/ai để tống tiền hắn. Không ngờ... Không ngờ..."

Ngay lúc ấy, tấm chăn r/un r/ẩy bỗng im bặt.

Tiểu Lỗi như chợt nhớ ra điều gì: "Con ơi, đừng bám theo mẹ nữa, đi tìm bố con đi. À phải rồi, con còn có dì nữa mà."

Một bàn tay thò ra từ chăn, chỉ thẳng vào tôi.

Tôi thầm ch/ửi thề.

Dì?

Tôi với cô ấy chỉ là bạn cùng phòng, thi thoảng gọi nhau là chị em cho vui mà thôi.

Thế nên, ai là dì của nó chứ?

Tôi đẩy mạnh tay Tiểu Lỗi ra, dứt khoát hất sang một bên.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Trúc Mã Không Yêu Tôi

Chương 13.
Tại nhà chàng trai mà tôi thầm thương trộm nhớ, tôi vô tình bắt gặp một cô gái đang quấn khăn tắm. Chắc cô ấy vừa tắm xong, tóc vẫn còn nhỏ nước, hai má ửng hồng. Cửa phòng ngủ chính vẫn mở, bên trong là một khoảng tối mờ ám. Thật khó để tôi không liên tưởng đến những chuyện đã xảy ra giữa bọn họ. Tôi thậm chí còn lờ mờ ngửi thấy chút mùi tanh lợm giọng phảng phất trong không khí. Tiêu Hoài à Tiêu Hoài, chàng trai tôi đã thích mười năm trời, hôm nay đã xảy ra quan hệ với cô gái khác mất rồi. Đoạn tình cảm đơn phương kéo dài đằng đẵng suốt mười năm, đến giây phút này, tôi cuối cùng cũng đã triệt để bỏ cuộc.
22.72 K

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Tấm màn sân khấu cũ đó là do tôi và cả đội bảo trì cùng nhau phục dựng.

Chương 11
Kỹ thuật viên nhuộm phục chế Tô Tĩnh Hòa đã dành nửa năm để xây dựng phương án nhuộm phục chế có thể đảo ngược cho tấm màn kịch cũ bị ẩm mốc và phai màu. Thế nhưng, khi tấm màn được treo trở lại sân khấu, cô phát hiện sổ tay hướng dẫn công việc chỉ còn lại chữ ký của cấp trên, còn bản thuê ngoài thì đã bị xóa mất các bước làm sạch then chốt. Sau khi thử nghiệm nhiệt độ đèn cho buổi công diễn đầu tiên xảy ra hiện tượng loang màu, cô buộc phải đứng trước lựa chọn: hoặc chấp nhận tổn thất do hoãn chiếu, hoàn tiền vé, làm thêm giờ và mất tiền thưởng, hoặc để thành quả phục chế suốt nửa năm trời đối mặt với rủi ro không thể đảo ngược. Cùng với việc khôi phục dần các bức ảnh thi công, ghi chép phiên bản và những bản thảo cảnh báo rủi ro chưa gửi đi, cô cũng bắt đầu yêu cầu chức danh, quyền ký duyệt và tên của đội ngũ mình phải được ghi nhận chính thức vào hệ thống.
0