Giao dịch chết chóc

Chương 10

18/06/2024 19:07

Năm năm trước.

Ngôi nhà cũ nát, lung lay như thể sẵn sàng đổ sập bất cứ lúc nào.

Chính x/ác là bác cả và cô nhỏ đã bỏ đói bà nội đến ch*t.

Chỉ để lại cho bà vài cái bánh bao hấp.

Thùng gạo trống trơn, nhà bếp trống rỗng, bà nội bị m/ù, thậm chí bà phải mò mẫm đến chiếc giếng cũ sau nhà để uống nước.

Con đường đ/á dẫn tới chiếc giếng cũ sau nhà đầy rêu phong.

Bà không thể nhìn thấy ánh sáng, thường xuyên bị ngã đến mức mặt mũi tím bầm sưng tấy.

Sau đó, bánh bao hấp cũng hết.

Bà nội đói đến mức phải ăn cỏ khô, cây héo đã mốc meo ở trong nhà.

Dân làng không thể chịu đựng được nữa nên nhà nào có thức ăn thừa sẽ mang đến cho bà nội ăn giống như lũ chó hoang trong làng.

Tôi lén lút để dành tiền để gửi thức ăn cho bà nội, nhưng lại bị một tên đầu đường xó chợ vô liêm sỉ chặn lại ở cổng làng.

"Gia đình họ rõ ràng muốn bà lão đó ch*t đói, tao chỉ thuận tay giúp bọn họ mà thôi.”

"Ch*t đói càng nhanh thì càng sớm được giải thoát.”

Tên đầu đường xó chợ đó lan truyền lời nói như vậy, không thể thiếu cô nhỏ đứng đằng sau đổ thêm dầu vào lửa, bởi vì trước khi đi, cô đã bí mật nhét cho anh ta một khoản tiền.

Người dân trong thôn không giàu có, thỉnh thoảng giúp đỡ còn tốt, nhưng sau một thời gian dài, họ không sẵn sàng giao thức ăn cho lắm, lại còn thêm tên đầu đường xó chợ ngày nào cũng lan truyền xúi giục.

Ngày qua ngày.

Mọi người dường như ngầm chấp nhận quyết định của gia đình tôi, biến thành người m/ù đi/ếc, trở thành người giúp sức của gia đình tôi.

"Lúc đó, chỉ có bà Vương ngày nào cũng giao đồ ăn, chạy lên chạy xuống."

Một ông lão nói, ánh mắt có chút lảng tránh.

Bà Vương? Mấy ngày này tôi không nghe nói qua còn có một người là bà Vương.

"Phù phù phù! Đừng nói về bà ấy, thật xui xẻo!"

Khi nhắc đến bà Vương, sắc mặt hai người lập tức thay đổi, không còn nói nữa.

Bên cạnh ngôi nhà cũ, có một ngôi nhà nhỏ đã bị bỏ hoang từ lâu.

Ngôi nhà đó không có sân, không có hàng rào, chỉ có đúng một căn nhà trơ trọi.

Bà nội nói đó là nhà bà Vương.

"Bà Vương đâu?"

"Không thấy, có lẽ là ra khỏi nhà rồi, chắc sẽ quay lại sau."

Lúc nhắc đến bà Vương, trên mặt bà xuất hiện một nụ cười.

Nụ cười ấy không giống với khi những người dân làng đến chào hỏi ngày thường, mà là nụ cười rất ấm áp ôn hòa.

Trong lòng bà, bà Vương hẳn là một người rất tốt.

Tuy nhiên, người dân trong làng lại nghĩ rằng bà ấy là một con quái vật.

Quê tôi tựa vào lưng núi, quanh năm được mây m/ù bao phủ, trong núi thường xuyên phát ra những âm thanh kỳ lạ, có người nói rằng trong đó có hồ yêu.

Hồ yêu chỉ có một mình, có thể biến thành hình dạng con người, quanh năm hình dáng không thay đổi.

Bà Vương một mình chuyển đến ngôi làng này, không ai biết bà ấy đến từ đâu, bà ấy trầm tính, không hòa đồng lắm.

Lúc đầu, mọi người chỉ nghĩ đó là một bà già tính tình cổ quái, lầm lì. Cho đến sau này khi gia đình trưởng làng cưới vợ bàn hỷ sự, tất cả các nhà trong làng đều đến chúc mừng.

Một lão thôn dân cách đây mấy ngọn núi đến uống rư/ợu mừng, nhìn thấy bà Vương thì sợ hãi đến mức ngã ngồi xuống đất.

Ông ấy nói rằng khi mình còn nhỏ, khi đi lên để hái th/uốc thì bị lạc, sau đó ông ấy đã gặp được một cụ già đưa ông ấy ra khỏi núi.

Lúc chia tay, cụ già bảo ông ấy đi thẳng về phía trước không được nhìn lại.

Trong lòng ông ấy vừa sợ vừa tò mò, nên đã lén quay lại liếc nhìn bóng lưng của cụ già..

Dưới lớp quần áo cũ kỹ có một cái đuôi lớn màu trắng như tuyết đang lắc lư.

Mà cụ già hồ yêu đó trông giống hệt bà Vương.

Mặc dù ông ấy uống rư/ợu vào rồi nói nhảm nhưng mọi người ít nhiều cũng nghe theo.

Kể từ đó, không còn ai muốn qua lại với bà Vương nữa.

Mãi cho đến khi bà nội bị gia đình vứt bỏ về quê.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Trở lại tuổi lên sáu, tôi vạch trần âm mưu của gia đình anh rể

Chương 6
Năm tôi 6 tuổi, vào dịp Trung thu, mẹ được mời đưa tôi đến nhà chị gái để ăn cơm đoàn viên. Chị gái đã chuẩn bị một bàn đầy ắp thức ăn, thế nhưng nhà chồng chị chỉ lo cắm cúi ăn uống, rồi lại đẩy đứa cháu gái 6 tháng tuổi cho người chị vừa mới tất bật xong. Mẹ xót con gái nên bảo chị cứ ăn trước đi, còn bà thì đẩy xe nôi đưa cháu ngoại xuống lầu dạo mát. Khi quay trở lại, chiếc xe nôi đã trống không. Anh rể nổi trận lôi đình, chửi bới mẹ tôi xối xả, bắt bà phải đền đứa trẻ. Chị gái ngày ngày đẫm lệ, chẳng bao lâu sau vì quá đau buồn mà sinh bệnh rồi trở nên điên loạn, bị nhà chồng đuổi ra khỏi cửa. Mẹ tôi vô cùng dằn vặt, bà gieo mình từ trên sân thượng xuống, để lại cho tôi câu nói cuối cùng: "Viên Viên, mẹ có tội, ngay cả một đứa trẻ cũng không trông coi nổi, hại cả đời chị con." Thế nhưng về sau tôi mới biết, tất cả chuyện này thực chất là âm mưu của gia đình anh rể. Mở mắt ra lần nữa, tôi đã trở về ngày Trung thu năm 6 tuổi. Mẹ đang mỉm cười đón lấy chiếc xe nôi: "Phương Phương, con ăn trước đi, mẹ đưa Tiểu Mãn xuống dưới dạo một vòng rồi về." Tôi lao tới, chắn ngay trước cửa: "Mẹ, đừng đi!"
Hiện đại
Tình cảm
0
Tiểu Ngũ Chương 9