Tôi bị hắn ép ch/ặt lên cửa kính sát đất, cảnh đêm phồn hoa của thành phố A trải rộng ngay sau lưng, dòng xe cộ qua lại như những dòng sông ánh sáng.
Nụ hôn rơi xuống dồn dập như bão táp.
Hung hãn, gấp gáp.
Cứ như muốn nuốt chửng tôi vào bụng.
Tôi cũng chẳng khách khí, hai tay vòng qua cổ hắn, móng tay găm sâu vào da thịt hắn.
Đây mới gọi là hôn.
Loại ng/u ngốc chỉ giỏi khua môi múa mép như Nghiêm Thiệu, ngay cả xách dép cho hắn cũng không xứng.
Tin tức tố của Lâm Yến hoàn toàn bùng n/ổ.
Mùi tuyết tùng nồng đậm tức khắc tràn ngập không gian, hòa quyện với mùi th/uốc sát trùng đặc trưng kia. Vốn dĩ là một mùi hương khiến người ta tỉnh táo, lúc này lại giống như loại th/uốc kích dục mạnh nhất.
Cơ thể tôi nhũn ra như bùn, chỉ có thể bám víu vào hắn mới đứng vững được.
"Thẩm Thanh..."
Hắn lẩm bẩm bên tai tôi, gọi đi gọi lại tên tôi hết lần này đến lần khác.
Giọng nói khàn đặc, mang theo một tia cuồ/ng nhiệt khó lòng nhận ra.
"Em là của tôi."
"Chỉ có thể là của tôi."
Khoảnh khắc đó, tôi có chút thảng thốt.
Rõ ràng chúng tôi mới quen nhau chưa đầy hai tiếng đồng hồ. Sự cố chấp như đã yêu sâu đậm nhiều năm này từ đâu mà ra?
Có lẽ là cái tính x/ấu xa của Alpha trên giường chăng.
Tôi cũng lười suy nghĩ thêm.
Hiện tại, tôi chỉ muốn chìm đắm.
Đau.
Nhưng cũng sướng.
Là một Omega cấp S, tố chất cơ thể tôi mạnh hơn Omega bình thường nhiều, nhưng cũng không chịu nổi sự đòi hỏi như vũ bão của một Alpha cấp S thế này.
Hắn như muốn đòi lại hết phần của cả đời này trong đêm nay vậy.
Tôi không biết đã trôi qua bao lâu.
Chỉ nhớ cuối cùng mình đã khóc lóc van xin, cổ họng cũng khàn cả đi.
Hắn vẫn nhất quyết không buông tha, siết ch/ặt lấy eo tôi, ép tôi phải nhìn vào hình bóng phản chiếu trên cửa kính.
"Nhìn cho kỹ, người đang làm em lúc này là ai."
"Là tôi."
"Không phải Nghiêm Thiệu."
Tôi gật đầu trong cơn mê muội, chỉ muốn hắn mau kết thúc.
Đợi đến khi mọi thứ lắng xuống thì đã là nửa đêm về sáng.
Toàn thân tôi đ/au nhức như bị xe tải cán qua.
Lâm Yến bế tôi vào phòng tắm tẩy rửa.
Hắn lại khôi phục dáng vẻ "sâu mọt trí thức" kia, động tác dịu dàng, ánh mắt ôn hòa, thậm chí còn tỉ mỉ sấy khô tóc cho tôi.
Nếu tôi không phải là người trong cuộc, chắc tôi đã tưởng con dã thú phát đi/ên lúc nãy chỉ là ảo giác của mình.
"Đói không?" Hắn hỏi.
Tôi lắc đầu, chỉ muốn ngủ.
Hắn đặt tôi nằm vào trong chăn, bản thân thì tựa vào đầu giường châm một điếu th/uốc.
Trong làn khói mờ ảo, tôi ngắm nhìn sườn mặt của hắn.
"Anh làm nghề gì?" Giọng tôi khàn đặc.
"Bác sĩ." Hắn nhả ra một vòng khói, "Cũng là doanh nhân."
Bác sĩ?