Năm tôi mười lăm tuổi, ba tôi - một kẻ nghiện rư/ợu - say xỉn lái xe gây t/ai n/ạn, đ/âm ch*t một cặp vợ chồng trẻ.

Bản thân lão ta cũng giãy giụa đôi chút rồi tắt thở, để lại đống hỗn độn cho đứa con vừa thi đậu vào trường cấp ba trọng điểm.

Nhà nghèo rớt mồng tơi, mẹ tôi thì đã bỏ đi theo người khác từ lâu, không thể nào bồi thường được. Tôi đành cắn răng đến nhà nạn nhân cầu hòa.

Vừa tới nơi, thấy một đám cô dì chú bác đang ồn ào tranh nhau chia chác tài sản.

Nội thất, đồ điện đều bị dọn sạch, đến cả nồi niêu xoong chảo và thùng rác cũng không buông tha.

Cả nhà trống trơn chỉ còn một đứa trẻ.

Giang Dực khi ấy mới năm tuổi, co ro ôm ch/ặt lấy mình, nép dưới tấm ảnh cưới của bố mẹ, sợ đến run bần bật, gắng gượng căng khuôn mặt nhỏ, không thốt nên lời.

Tôi gãi đầu, lòng quặn thắt khó tả.

"Xin lỗi."

Tôi nuốt nước bọt nghẹn ngào.

"Anh là người nhà người gây t/ai n/ạn, nhưng không có tiền bồi thường cho em."

Giang Dực cảnh giác nhìn tôi chằm chằm, như con thú nhỏ cô đ/ộc, mắt đỏ hoe, lệ ngân đầy trong khóe.

Tôi cúi xuống, nhẹ nhàng thương lượng: "Anh viết giấy ghi n/ợ cho em, sau này ki/ếm được tiền, anh sẽ trả từng đợt, được không?"

Cậu bé im lặng, dường như chưa hiểu lời tôi nói.

Tôi lúng túng nhìn quanh, đổi câu hỏi: "Sau này ai sẽ nuôi em? Hay để anh bàn với họ nhé?"

Cậu bé mím môi, nước mắt rơi xuống.

Nghẹn ngào nói: "Không ai thèm nuôi em, em không còn nhà nữa rồi."

Tôi nghẹn họng, ngoái nhìn ra cửa.

"Mấy người khi nãy không phải họ hàng của em sao?"

Giang Dực gạt giọt lệ đọng trên mi, tay nhỏ lau mắt mạnh bạo.

"Cô chú và cậu đến b/án nhà em thôi, chia tiền xong, biết đâu còn định b/án luôn cả em nữa."

Tôi sửng sốt: "Không đến nỗi thế chứ, buôn người là phạm pháp mà."

Cậu bé bất ngờ lao tới nắm ch/ặt ngón tay tôi, gắt gỏng:

"Đều tại nhà anh hại đấy, anh phải chịu trách nhiệm với em!"

Tôi đờ người, bản năng muốn gi/ật tay ra.

Bản thân tôi vẫn còn vị thành niên, bữa đói bữa no, lấy gì nuôi trẻ con?

Nhưng ngay sau đó, Giang Dực dịu giọng, ngẩng khuôn mặt ướt đẫm lệ, tội nghiệp níu ch/ặt vạt áo tôi.

"Anh ơi, xin anh đó, đưa em đi đi."

Hôm ấy trời quang mây tạnh, nắng vàng rực rỡ, tôi đứng dưới ánh mặt trời chói chang đến ngẩn ngơ.

Thế rồi trong tay vô thức đã ôm thêm một đứa trẻ.

Chẳng biết những năm sau đó trôi qua thế nào.

Giang Dực hồi nhỏ hay ốm yếu, lâu lâu lại bệ/nh.

Ban ngày tôi đến trường, tan học vội về bệ/nh viện túc trực bên cạnh lúc cậu ấy truyền nước.

Để ki/ếm thêm thu nhập, tôi dậy từ tờ mờ sáng, tranh giành với ông lão ve chai những chai nhựa, thùng giấy trong thùng rác.

Kỳ nghỉ hè, nghỉ đông, làm bài xong lại đi làm thuê khắp xóm, cố thân thiết để nhờ người ta đón Giang Dực giùm.

Cấp ba xin học b/án trú, đại học cũng không dám ở ký túc xá.

Bởi Giang Dực nhát gan, tối nào cũng phải được tôi ôm mới ngủ được.

Thế mà cái ôm ấy kéo dài suốt hai mươi năm.

Từ khu tập thể cũ chuyển đến căn hộ giáo viên, tôi thành giáo viên chủ nhiệm cấp ba, Giang Dực cũng trưởng thành, trở thành bác sĩ chính trẻ nhất.

Nhưng cứ đến tối, nếu tôi không cho cậu ấy chui vào chăn, thằng nhóc lại bắt đầu mếu máo giở trò thảm thiết.

Mặt mũi sáng sủa thế, khóc lên thì ai chịu nổi?

Tôi lại bị cậu ấy kh/ống ch/ế, bất đắc dĩ nằm xuống, kéo chăn cuộn Giang Dực vào lòng.

"Thôi đừng khóc nữa, muốn rúc thì rúc đi."

Giang Dực lập tức tươi cười rạng rỡ, dang tay dài ôm ch/ặt lấy tôi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Nam chính bạch nguyệt quang trở về

Chương 12
Tôi xuyên thành nhân vật phụ ác độc chuyên đi tranh giành trong truyện đoàn sủng. Nhưng bản thân tôi vốn là đứa vô cùng sợ xung đột và gây rắc rối, lúc nào cũng cảm thấy mình không xứng đáng. Thế là từ đó tôi hoàn toàn từ bỏ việc tranh giành với Thời An, thụ chính được cả nhóm người yêu thương. Tôi học cách an phận thủ thường, họ bảo gì tôi cũng ngoan ngoãn nghe theo. Anh trai mang quà nước ngoài về, nói sẽ dành món hàng giới hạn đó cho Thời An. Tôi gật đầu như đương nhiên: “Vâng ạ.” Bố muốn giao một vị trí quan trọng trong công ty cho Thời An, nói rằng cậu ấy giỏi hơn. Tôi tỏ vẻ thông cảm: “Được ạ.” Thấy tôi biểu hiện khá hơn hẳn, người nhà do dự không biết có nên tổ chức sinh nhật cho tôi không. Tôi hiểu chuyện từ chối: “Không cần đâu ạ.” ... Các nhu cầu về vật chất lẫn tinh thần, tôi đều không dám đòi hỏi họ nữa. Ai ngờ họ lại trở nên hoảng hốt khác thường, chủ động mang đến đủ loại tài nguyên quý giá. Tôi hoảng sợ lùi lại, bị một người đàn ông cao to đẹp trai ôm chặt trong vòng tay bảo vệ. Đêm khuya, anh khàn giọng thì thầm bên tai tôi: “Cưng à, tối nay dùng tư thế đó nhé?” Tôi không nghĩ ngợi, vô thức định đồng ý: “Ừ… ơ?”
1.19 K
2 Phương Lê Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm

Cứu Mạng, Xuyên Sách Bị Phản Diện Nuôi Làm Chim Hoàng Yến Rồi!

Chương 9
Xuyên thành nữ phụ độc ác, hệ thống ép tôi sỉ nhục nhân vật phản diện Thẩm Nghiên. Nhưng tôi lại mắc chứng sợ xã hội giai đoạn cuối. Hệ thống: [Xin hãy lập tức sỉ nhục hắn, mắng hắn nghèo kiết hủ lậu!] Tôi run lẩy bẩy, cố nặn ra giọng nói nhỏ như muỗi kêu: "Quần... quần áo của cậu giặt khá... khá sạch đấy." Hệ thống cạn lời: [Chỉ thị đã được nâng cấp, xin hãy chế nhạo chuyện hắn phá sản trước đám đông, làm cho hắn không còn mặt mũi nào nhìn ai.] Tôi kìm nén đến đỏ bừng cả mặt, rồi dưới ánh mắt kinh ngạc của mọi người, tôi hung hăng nhét chiếc bánh mì kem vừa cắn một miếng vào ngực hắn: "Khó... khó ăn chết đi được, thưởng cho cậu đấy!" Tôi xoay người bỏ chạy thục mạng với tay chân lóng ngóng, nhưng lại đụng ngã nhào một tên thiếu gia nhà giàu đang làm khó hắn, khiến tôi sợ hãi đến mức nói lắp bắp: "Xin... xin lỗi! Do tôi... tôi mù dở!" [A a a!] Hệ thống gào thét đầy sụp đổ trong đầu tôi. [Sao tôi lại ký hợp đồng với cái đồ tổ tông như cô chứ!] Về sau, ai cũng nói tôi hận Thẩm Nghiên thấu xương. Nhưng hệ thống nhìn số dư tài khoản tăng lên chóng mặt cùng ánh mắt ngày một u ám của nhân vật phản diện, liền sợ hãi đến mức đoản mạch. [Ký... ký chủ! Chạy! Chạy mau đi! Mỗi một đồng tiền hắn kiếm được, đều đang dùng để đúc lồng vàng nhốt cô đấy!]
Chữa Lành
Hài hước
Hệ Thống
0
Chim trong lồng Chương 16
Sát Nga Đêm Chương 15
Em là của tôi Chương 24