“Cạch.”
Tiếng khóa cửa nhẹ nhàng vang lên, c/ắt ngang nỗi oán thán của tôi. Lục Cảnh Xuyên mang theo mùi đất và mồ hôi bước vào. Trong tay còn xách một cái túi trong suốt:
“Trái cây mới hái, em ăn thử đi.”
Bên trong có nho, đào và dưa lưới. Chúng đều mọng nước và vẫn còn đọng sương mai.
Tôi bóc một quả nho nếm thử, vị chua ngọt tự nhiên lan tỏa trong khoang miệng.
Thôi được rồi, quả thật dưới ruộng có báu vật.
Anh ấy bước ra từ phòng tắm, đã thay một chiếc áo ba lỗ sạch sẽ.
“Ngon không?”
Tôi vừa ăn vừa gật đầu: “Ừm… ngon.”
Khóe miệng anh ấy khẽ nhếch lên một chút, không dễ nhận ra: “Ngon thì em ăn nhiều vào.”
Tôi: “...”
Thôi được rồi...
“Trưa nay ăn mì xào được không?”
Tôi: “Được...”
Anh ấy quay người vào bếp.
Một lát sau, một bát mì sốt cà tím và thịt băm thơm nức được đặt trước mặt tôi. Sợi mì dai, sốt đậm đà.
Vừa ăn một miếng.
“Ngon không?” Anh ấy lại hỏi.
Tôi: “Ngon...”
“Vậy em ăn nhiều vào.”
Tôi: “...”
Bó tay, đúng là miệng ngốc tay khéo mà...
Tuyết Cầu nhảy nhót bên cạnh. Anh ấy đứng dậy đi lấy thức ăn cho nó. Xong xuôi, anh ấy lại nhanh nhẹn dọn bát đũa.
“Miên Miên, anh ra đồng đây.”
Tôi hơi ngạc nhiên: “Anh không ngủ trưa một chút à?”
“Lát nữa thu hoạch, anh phải ra xem.” Anh ấy giải thích.
“Lục Cảnh Xuyên, thật ra anh không cần phải về nấu cơm trưa cho em đâu... Em tự làm gì đó ăn là được rồi...”
Tôi biết anh ấy có thuê đầu bếp riêng để nấu ăn cho công nhân.
Anh ấy mỉm cười: “Không sao.”
Nói rồi, anh ấy lại ra ngoài.
Tôi thở dài.
Chúng tôi, hình như thật sự chỉ là bạn ăn cơm...