Việc tháp tùng mẹ Tưởng đến buổi tụ tập của hội chị em bạn dì đã trở thành một cột mốc quan trọng đá/nh dấu việc nhà họ Tưởng chấp nhận tôi. Chuyện này khiến tên tuổi tôi nổi như cồn một lần nữa, nghiễm nhiên trở thành đại diện tiêu biểu cho "hồ ly tinh" thời đại mới, bậc thầy của phong cách "gái ngoan dễ lấy chồng giàu".

Thậm chí đã có những trang blog bắt đầu phân tích và nghiên c/ứu bí kíp làm sao để thu hút được những người đàn ông thuộc giới tài phiệt giống như tôi.

Ngay sau đó, Tưởng Bạc Viễn nhận được cuộc gọi từ Quan Sơn Nguyệt, mời anh ta đến dự lễ khai mạc triển lãm tranh của cô ta.

Trước đây mỗi khi mở triển lãm, cô ta chỉ việc gửi thiệp mời cho Tưởng Bạc Viễn là xong.

Tôi biết Quan Sơn Nguyệt đã cắn câu thật rồi.

Tôi lại càng phải chuẩn bị tiếp chiêu cho thật tốt.

Trái ngược hoàn toàn với dáng vẻ lộng lẫy kiêu sa lúc đi tháp tùng mẹ Tưởng, lần này tôi chỉ trang điểm nhẹ nhàng, mặc một bộ đồ hết sức bình thường.

Lúc Tưởng Bạc Viễn lái xe đến đón, nhìn thấy dáng vẻ này của tôi, anh ta khẽ sững người: "Cô chắc là định ăn mặc thế này đi gặp Quan Quan sao?"

Tôi vô cùng đắc ý: "Tôi tính kỹ cả rồi. Xét về nhan sắc hay khí chất, tôi có cưỡi ngựa đuổi theo cũng không xứng xách dép cho Quan tiểu thư. Cố tình ăn diện lộng lẫy thì lại tỏ ra yếu thế, chi bằng cứ ăn mặc thanh lịch, gọn gàng thế này. Dù sao thì vai diễn mà tôi phải đảm nhận là 'chân ái'. Chân ái là gì? Chân ái chính là thế nhân đều mê mẩn dung nhan kiều diễm, nhưng chỉ riêng anh là yêu tâm h/ồn cao quý ẩn giấu dưới vẻ ngoài tầm thường của tôi."

Tưởng Bạc Viễn bật cười.

Con người anh ta vốn luôn nghiêm túc, lúc nào cũng giữ bộ mặt lạnh tanh. Thế mà lúc này nụ cười lại rạng rỡ như gió xuân hóa mưa, khiến tôi không kìm được mà trái tim đ/ập chân run…

Nhưng tôi tự cảnh tỉnh bản thân ngay lập tức: "Tỉnh mộng đi, anh ta là sếp đó."

Quy tắc sinh tồn số một của dân làm thuê: Tuyệt đối không được yêu đương với sếp.

Bởi vì điều đó sẽ ảnh hưởng đến việc sếp phát lương cho bạn.

Nghĩ vậy, tôi lập tức đóng băng thứ tình cảm chớm nở trong lòng, quay về thái độ công tư phân minh mà nhắc nhở Tưởng Bạc Viễn lát nữa đứng trước mặt Quan Sơn Nguyệt phải biết nhìn mặt gửi lời, phải chăm sóc tôi cho thật tốt.

"Chúng ta chỉ cần khiến Quan tiểu thư gh/en t/uông thêm một lần nữa là coi như sắp đến lúc thu lưới được rồi. Thành hay bại là ở nước đi này đấy, cố lên nha sếp."

Tưởng Bạc Viễn hoàn toàn phớt lờ tinh thần hào hứng của tôi, quay ngoắt đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, chẳng buồn đoái hoài đến tôi nữa.

Tôi cũng chả buồn đôi co với anh ta, chợp mắt một lát để dưỡng sức, chuẩn bị tinh thần tí nữa làm một trận ra trò.

Nào ngờ nhắm mắt một cái là tôi ngủ thẳng cẳng suốt cả chặng đường. Đến khi tỉnh dậy, tôi thấy mình đang tựa đầu vào vai Tưởng Bạc Viễn, còn anh ta cũng đang nhắm nghiền mắt, có vẻ như đã ngủ say rồi.

Thừa biết anh ta vốn mắc b/ệnh sạch sẽ, tôi vội vàng ngồi thẳng dậy, rón rén cẩn thận đưa tay định vuốt phẳng lại chỗ áo mình vừa dựa vào, tránh để lúc anh ta tỉnh dậy lại bị anh ta gh/ét bỏ.

Chương 15:

Nào ngờ tôi vừa nhoài người sang, Tưởng Bạc Viễn bỗng dưng mở choàng mắt.

Trông tư thế của tôi lúc đó y hệt như đang định lén hôn tr/ộm anh ta vậy.

Tôi gi/ật b/ắn mình bật ngửa ra sau như cái lò xo: "Tôi không có ý định hôn tr/ộm anh đâu đấy nhé!"

Dường như đáy mắt anh ta ánh lên ý cười: "Cô có biết câu thành ngữ 'giấu đầu lòi đuôi' không?"

Hả?

Chẳng đợi tôi kịp thanh minh thêm câu nào, Tưởng Bạc Viễn đã tự mình bước xuống xe.

Tôi cũng chỉ đành vội vã mở cửa xe chạy theo sau.

Tưởng Bạc Viễn với đôi chân dài miên man sải bước đi trước, tôi phải chạy g/ãy cả chân mới đuổi kịp. Tôi cởi áo khoác ngoài ra nhét thẳng vào tay anh ta: "Cầm áo khoác cho bạn gái là môn học bắt buộc đấy nhé."

Lần này hiếm khi thấy Tưởng Bạc Viễn ngoan ngoãn nể mặt không nói lời từ chối. Nhưng đến lúc bước vào trong phòng triển lãm, tôi mới cay đắng nhận ra sự thuận tình của anh ta chỉ là một âm mưu.

Bởi vì nhiệt độ trong phòng triển lãm vô cùng lạnh lẽo, mà tôi lại đang mặc một chiếc váy sát nách, thế là tôi hắt xì hơi liên tục mấy cái liền.

Tôi nháy mắt ra hiệu cho Tưởng Bạc Viễn, ngụ ý bảo anh ta khoác lại áo cho tôi.

Nhưng anh ta coi như không thấy, chẳng thèm đếm xỉa đến.

Mãi cho đến khi chúng tôi chạm mặt Quan Sơn Nguyệt và vị hôn phu của cô ta.

Tôi lại hắt xì hơi một cái rõ to. Lúc này Tưởng Bạc Viễn mới tỏ vẻ ân cần chu đáo, dịu dàng khoác áo lên vai tôi: "Trong phòng triển lãm hơi lạnh, cẩn thận kẻo cảm lạnh đấy em."

Tận mắt chứng kiến nụ cười hoàn mỹ trên môi Quan tiểu thư trở nên sượng trân, tôi chỉ đành ngậm ngùi cảm thán trong lòng: "Tưởng Bạc Viễn đúng là một tên sếp bụng dạ đen tối! Nếu tôi mà bị cảm thật, nhất định phải bắt anh ta đền bù t/ai n/ạn lao động."

Rất nhanh sau đó tôi liền phát hiện ra, trước đây tôi đã quá coi thường Tưởng Bạc Viễn rồi.

Một khi anh ta đã nhập vai diễn kịch, thì trình độ còn điêu luyện và thượng thừa hơn tôi gấp vạn lần.

Trong suốt khoảng thời gian diễn ra lễ khai mạc, trước mặt Quan Sơn Nguyệt và vị hôn phu của cô ta, phải nói anh ta đối xử với tôi là dịu dàng vô cùng, chăm sóc ân cần từng li từng tí.

Những chuyện nhỏ nhặt như vặn nắp chai nước thì khỏi phải bàn rồi, thậm chí đến lúc dây giày của tôi bị tuột, anh ta còn chủ động cúi người xuống buộc lại dây giày cho tôi.

Lúc anh ta cúi người xuống, thành thực mà nói, cả sống lưng tôi như cứng đờ lại.

Thật sự quá đ/áng s/ợ rồi!

Phải biết người này là Tưởng Bạc Viễn đó. Trong ấn tượng của tôi, anh ta luôn là một gã kiêu ngạo coi trời bằng vung, chẳng coi ai ra gì.

Hồi tôi mới làm thư ký cho anh ta, người tiền nhiệm đã để lại cho tôi cuốn cẩm nang công việc dài tới hàng trăm điều.

Đại loại như những ghi chú kiểu: Nhiệt độ phòng Tưởng tiên sinh yêu thích là 25 độ C, độ ẩm không khí là 56%, luôn luôn uống nước đ/á...

Đọc xong mà tôi trố mắt kinh ngạc, thầm nghĩ anh ta có phải là đứa trẻ chưa lớn đâu cơ chứ.

Nhưng người tiền nhiệm đã vô cùng nghiêm túc nhắc nhở tôi rằng: với tư cách là thư ký của Tưởng Bạc Viễn, bổn phận của tôi là phải chăm lo từng chân tơ kẽ tóc, đảm bảo cho anh ta được sống trong sự thoải mái nhất có thể.

"Tưởng tiên sinh trả tiền cho cô chính là để cô làm những việc này."

Không chỉ riêng tôi, mà toàn bộ nhân viên xung quanh anh ta tồn tại đều chỉ vì một mục đích duy nhất: phục vụ cho sự thoải mái của anh ta.

Thự ra anh chỉ là một gã công tử bột chưa lớn nhiều tiền đến mức đủ để tất cả mọi người đều xoay quanh mình, lấy mình làm trung tâm.

Có thể nói ngoại trừ Quan Sơn Nguyệt ra, trong cuộc đời này anh ta muốn gì là có nấy, dễ như trở bàn tay.

Thế nhưng giờ đây, cái người đàn ông hô mưa gọi gió ấy lại đang vì Quan Sơn Nguyệt mà chịu khom lưng cúi đầu buộc dây giày cho tôi.

Lần đầu tiên trong lòng tôi dâng lên cảm giác gh/en tị dành cho Quan Sơn Nguyệt.

Thế mà Quan Sơn Nguyệt chẳng hay biết gì, lại còn dùng ánh mắt với thần sắc phức tạp nhìn tôi.

E là ngay lúc này, nội tâm cô ta cũng đang gh/en tị với tôi đến phát đi/ên lên được.

Haiz, đúng là một mớ bòng bong không lối thoát.

Tôi chỉ đành kịp thời xốc lại tinh thần, tự nhắc nhở bản thân: Cái tâm lý tranh sủng này là tối kỵ, ki/ếm tiền mới là chân lý hàng đầu.

Cố lên nào, Lưu Gia Mộc!

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Nhóc Câm

Chương 12
Tôi là một Omega cấp thấp, lại còn bị câm. Trong khi bạn đời của tôi lại là một Alpha cấp S. Anh không hề yêu tôi, chỉ vì gia tộc ép buộc nên mới phải miễn cưỡng cưới tôi. Sau một lần mất khống chế trong kỳ mẫn cảm, tôi đã mang thai. Tôi run rẩy đưa tờ phiếu siêu âm cho anh, định vung tay ra dấu. Nhưng anh nhìn cũng chẳng buồn nhìn, trực tiếp xé nát tờ phiếu thành từng mảnh, lạnh lùng cảnh cáo: "Cho dù có con đi chăng nữa, cũng đừng hòng mơ tưởng rằng tôi sẽ yêu cậu." Tôi rũ mắt, nhìn chằm chằm những mảnh giấy vụn rơi đầy trên mặt đất rồi gật đầu. Thật ra, thứ bị xé nát đâu chỉ có mỗi tờ phiếu siêu âm. Mà còn có cả một tờ giấy chẩn đoán bệnh nan y nữa cơ, Lục Thời Dục à.
ABO
Boys Love
Đam Mỹ
0