Xin Chào, Kết Hôn Được Không?

Chương 3

01/11/2025 10:06

"Cậu biết thế nào là tiếng sét ái tình không?”

Yến Ly bắt đầu lảm nhảm, giọng điệu càng nói càng lan man.

“Cậu biết tên người ta không? Biết người ta kết hôn với ai chưa? Mà người ta lại không chịu ly hôn, cũng chẳng rõ nhà họ có chịu chấp nhận thêm một người như tớ không nữa. Còn lão già kia nữa, bắt tôi cưới đàn ông — ít nhất cũng phải để tôi cưới một người như thế này chứ! Chờ xem, khi bọn tôi thành đôi, tôi phải cho ông ta thấy thế nào mới gọi là cực phẩm!"

“Ê, nói gì đi chứ, lão Mạnh!”

Yến Ly đẩy vai Mạnh Tưởng một cái.

“Đừng động, tôi đang xem đây.”

Hắn chống cằm, ánh mắt sâu xa nhìn về phía Yến Ly, giọng đều đều:

“Cậu muốn làm… tiểu tam hả? Thế để tôi hỏi, nếu người vừa rồi chính là người kết hôn với cậu,

thì cậu có chịu được không nếu lại có thêm một người khác tới tranh người với cậu? Hả? Nói đi!”

“Vớ vẩn! Ai dám tranh với tôi, tôi đ/ập vỡ đầu tên đó!” — Yến Ly đáp không chút do dự.

Đến mức này rồi mà Yến Ly vẫn chưa nhận ra người mình đang “thích” chính là người mà cậu đã kết hôn cùng.

Vì quá kích động, đột nhiên Yến Ly ngồi khụy xuống, ôm đầu thét lên đ/au đớn.

Tôi lắc đầu, vội vã tìm bác sĩ.

3,

“Trong n/ão có khả năng xuất hiện cục m/áu tụ, cần nằm viện theo dõi thêm.”

Nghe bác sĩ nói xong, tôi cau mày thật ch/ặt.

Mới nãy còn làm ầm lên đòi xuất viện, giờ nghe phải nằm lại theo dõi, chắc chắn Yến Ly không chịu yên đâu.

Quả nhiên, khi nghe đến “nằm viện quan sát”, cậu liền… ngoan ngoãn nằm xuống giường.

“Phải rồi, tôi vẫn còn yếu lắm… vẫn là bệ/nh nhân, cần người chăm sóc.”

Yến Ly chui trong chăn, yếu ớt ngước lên nhìn tôi bằng đôi mắt tròn ươn ướt, đầy mong đợi.

“Tôi hơi đói… anh có thể cho tôi ăn chút gì được không?”

Mặt Yến Ly đỏ bừng, ngập ngừng chỉ vào bình giữ nhiệt trên bàn:

“Ăn cái này là được rồi.”

Tôi khẽ nhướn mày, còn chưa kịp đáp thì đã nghe giọng điệu mỉa mai của Mạnh Tưởng:

“Đói~ đói~ ăn cái này là được rồi~ hửm, trời đất ơi, tôi đây mang cho cậu cháo hải sản khách sạn sáu sao mà cậu còn chê, giờ cái bình giữ nhiệt không biết bên trong có gì, cậu lại hào hứng muốn ăn à? Không chịu nổi nữa rồi, mắt tao sắp m/ù mất thôi! Không cần tao nữa đúng không? Được! Tao cút!”

Mạnh Tưởng vừa châm chọc xong đã phải né người tránh cái hộp khăn giấy mà Yến Ly đỏ mặt ném thẳng tới.

Phòng bệ/nh cuối cùng cũng yên tĩnh trở lại.

Lúc này, chỉ còn lại tôi và Yến Ly.

Cậu ngồi dậy, ánh mắt đảo quanh, nhưng không dám nhìn thẳng vào tôi.

Còn tôi thì hoàn toàn bình thản.

Dù sao cũng là người đã kết hôn, cơ thể trần trụi của Yến Ly tôi đã thấy không biết bao nhiêu lần rồi.

Thậm chí, trước đây cậu còn có sở thích… cởi sạch rồi đi qua đi lại trước mặt tôi, như con công xòe đuôi khoe mẽ.

Ngẩng đầu, giọng điệu ngạo nghễ:

“Lấy em, là anh lời to đấy!”

Chỉ nghĩ đến thôi, khóe môi tôi đã khẽ cong, bật cười.

Tôi mở nắp bình giữ nhiệt, mùi canh gà quen thuộc lan tỏa trong không khí.

Ánh mắt tôi trở nên xa xăm, mang theo chút hoài niệm.

Thật ra, người chăm sóc trong nhà trước kia vốn là Yến Ly.

Tôi bận công việc, đôi khi quên cả ăn.

Mỗi lần bị phát hiện, Yến Ly liền gọi thẳng cho ông cụ Yến, cảnh cáo ông không được ép tôi làm việc quá sức. Nhưng cậu không biết rằng phần lớn những việc tôi gánh đều là tự nguyện.

Yến Ly không có chí hướng sự nghiệp, cả đời chỉ biết dành trọn tâm sức cho tôi.

Còn tôi, sao có thể chỉ biết hưởng thụ mà chẳng làm gì?

Tôi không muốn trở thành người vừa ngủ với con trai ân nhân, vừa phá hỏng cả sự nghiệp của ông ấy.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Cuộc sống thường ngày của một “xã súc”

Chương 14
Tôi là một Beta kiêm nô lệ tư bản. Nhưng lại có một người bạn đời là Alpha. Quan trọng hơn, anh ấy còn là cấp trên của tôi. Tuy rằng mỗi ngày đi làm mệt, tan làm cũng mệt. Nhưng anh ấy trả tiền. Tuy rằng gặp kỳ mẫn cảm của anh ấy thì rất phiền phức. Nhưng anh ấy mua nhà cho tôi. Tuy rằng chúng tôi chỉ là cặp vợ chồng bề ngoài, không có tình cảm. Nhưng anh ấy cũng chưa từng bạc đãi tôi. Cho đến khi “bạch nguyệt quang” trong truyền thuyết của anh ấy đột nhiên quay về. Tôi biết, những ngày tháng tốt đẹp của mình đã đến hồi kết. Mà kiểu ngày ban ngày làm việc, ban đêm cũng “làm việc” thế này, tôi cũng chán rồi. “Đây là cái gì?” “Đơn xin nghỉ việc… với cả đơn ly hôn.”
538
5 Trò Chơi Trốn Tìm Của Chúng Ta Chương 7: Ngoại truyện (Góc nhìn của Tưởng Kiêu)
12 Nến Âm Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm

Ban Ngày Là Thầy Lâm, Ban Đêm Là Bảo Bối

Chương 38: Bảo bảo, có thích anh không?
Hiệu trưởng trường Dục Anh chỉ một câu "Cấm yêu đương trong văn phòng" mà chuyện tình giữa Lâm Du và Lục Tranh Minh đã phải giấu kín suốt ba năm. Ban ngày, họ là đối thủ cạnh tranh trong mắt đồng nghiệp. Từ việc giành chỉ tiêu đề tài, tranh thành tích thi đua cho đến so kè kết quả trực ban, cả hai luôn đối đầu gay gắt, như nước với lửa. Thế nhưng, vào những đêm khuya không ai hay biết, họ lại chung chăn chung gối, dùng nụ hôn để bày tỏ tình yêu dồn nén bấy lâu. Đối mặt với sự lạnh lạt hết lần này đến lần khác của Lâm Du trước mặt người ngoài, Lục Tranh Minh cuối cùng không thể nhẫn nhịn thêm được nữa. Anh đè nghiến cậu lên chiếc bàn trong phòng họp vắng vẻ, nghiến răng nghiến lợi nói: “Lâm Du, thích giả vờ không thân với tôi hả? Hửm? Thế người tối qua luôn miệng xin tôi nhẹ tay một chút là ai nào……” Thể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Hiện đại , HE , Tình cảm , Song khiết 🕊️ , 1v1 【 Hiện đại + Đam mỹ + Tình cảm công sở + Song khiết + HE 】 【 Thầy giáo Toán tùy hứng kiêu ngạo công X Thầy giáo Ngữ văn trầm ổn kín tiếng thụ 】
Boys Love
Chữa Lành
Đam Mỹ
2.07 K
Bại Tướng Chương 31: Chú căn bản không thích cháu!
Thiên Quan Tứ Tà Chương 58: Lời nguyền vẫn còn