Tôi là Chu Trạch, là một beta.
Ngay cả khi bị đem ra b/án, tôi cũng chỉ là thứ rẻ rúng chẳng ai buồn để mắt tới.
Đây là lần đầu tiên tôi được chọn.
Vốn dĩ tôi đã bình thản chấp nhận kết cục của mình.
Nhưng khi đưa tay đẩy cửa bước vào, nhìn thấy bóng lưng thẳng tắp đang thong thả đi xuống cầu thang,
toàn thân tôi bỗng cứng đờ.
Giang Tứ Ngôn.
Sao lại là hắn?
Hắn liếc tôi từ xa, làn khói th/uốc từ đầu ngón tay chậm rãi lan khắp căn phòng.
Mắt tôi chợt khô rát.
“Đây là người đàn ông mới của ông à? Trông cũng được đấy…”
Ánh mắt hắn lướt qua người tôi, dừng lại nơi khóe mắt, rồi thản nhiên dập tắt điếu th/uốc.
“Nhạt nhẽo.”
“……”
Lão đại gia kia lạnh mặt nhìn hắn.
“Tiểu Giang, ăn mãi một món cũng chán chứ.”
Lão đẩy gọng kính vàng, liếc tôi một cái, ra hiệu lên lầu.
Tôi cứng nhắc bước theo.
Khi cúi đầu lướt qua vai nhau, Giang Tứ Ngôn vẫn giữ vẻ thờ ơ, như chẳng quan tâm đến bất kỳ ai hay chuyện gì.
Hình như hắn không nhận ra tôi.
Tôi thầm thở phào.
Nhưng trái tim vẫn nghẹn lại, như có thứ gì đó chặn ngang, không sao nuốt trôi.