Chúng tôi bất đồng về việc ai sẽ là người đầu tiên vào phòng viện trưởng.

Nói chính x/ác hơn, là tôi và những người khác đang có mâu thuẫn.

Mấy tên do gã áo hoodie cầm đầu đề nghị tôi vào trước, lý do là tôi từng được viện trưởng trực tiếp điều trị mà vẫn còn nguyên vẹn sống sót, nên phải đi dò đường cho mọi người.

Tôi bật cười khẩy nhìn bọn họ:

"Tao là bố chúng mày à? Phải nuông chiều lũ chúng mày?"

Chưa dứt lời, gã áo hoodie đã rút con d/ao găm từ đâu đó, lao về phía tôi như chớp. Lưỡi d/ao sắc lẹm đã kề sát động mạch cổ tôi:

"Thằng b/án đít, tao đéo thèm bàn bạc với mày đâu."

Vết d/ao hằn lên tia m/áu, cả phòng ch*t lặng.

Hứa Oánh Tuyết r/un r/ẩy giơ tay phá vỡ im lặng:

"Để tôi vào trước đi. Anh Trì dù sao cũng là... người mang th/ai, ca phẫu thuật của anh ấy ắt hẳn rất phức tạp."

Hành động của cô ấy khiến tôi bất ngờ.

Tim tôi thót lại, nhíu mày từ chối:

"Không được, cô..."

Giọng nói của Thịnh Kiêu vang lên từ loa phóng thanh trên trần nhà, c/ắt ngang câu nói:

"Vui lòng tuân thủ thứ tự điều trị từng giai đoạn một. Kẻ nào cố ý phá rối trật tự sẽ không còn nhận được sự giúp đỡ từ b/ệnh viện Kỳ Tích."

Tôi không biết Thịnh Kiêu đang giúp hay hại mình, nhưng vẫn phải cảm ơn hắn đã giải vây cho tôi.

Một nỗi chua xót lạ kỳ trào dâng.

Gã áo hoodie hung dữ buông tôi ra, gằn giọng: "Đứa nào vào trước thì lẹ lên! Sớm muộn gì cũng ch*t thôi!"

Vừa dứt lời, một phụ nữ đeo kính gọng đen r/un r/ẩy gõ cửa bước vào.

Không khí xung quanh tĩnh lặng đến rợn người, mọi người nín thở chờ đợi án tử.

Một phút sau, cô gái đeo kính bước ra với tờ giấy thông báo đã ký tên.

Có người sốt ruột hỏi: "Chuyện gì xảy ra vậy?"

Tôi thấy ánh mắt cô ta đầy hoang mang thì thầm: "Viện trưởng nói phẫu thuật là phương pháp điều trị quan trọng, bác sĩ rất vui vì sự hợp tác của tôi."

Nghe thì là tin tốt.

Nhưng với tư cách viện trưởng, lẽ ra Thịnh Kiêu cũng nên vui vì sự tin tưởng của b/ệnh nhân chứ?

Không ổn, thực sự rất không ổn.

Hồi ức về quãng thời gian bên hắn càng khiến tôi nghi ngờ.

Thịnh Kiêu - tên khốn đó - mỗi lần công tác nửa tháng trở lên, về nhất định sẽ ốm một trận thập tử nhất sinh. Vậy mà hắn kiên quyết không uống th/uốc, không tiêm, không vào viện.

Mỗi lần như vậy, tôi phải dùng đủ chiêu trò, thậm chí hứa mặc đồ dễ thương cùng hắn thử độ dẻo dai hắn mới chịu uống vài viên th/uốc.

Con người như thế, sao có thể trở thành viện trưởng b/ệnh viện Kỳ Tích?

Nhưng sự thuận lợi của cô gái đeo kính không phải giả, dù nghi ngờ, những người còn lại vẫn lần lượt vào phòng.

Khi đi ra, sắc mặt mỗi người một khác, tạm thời chưa thấy điểm gì lạ.

Lúc Hứa Oánh Tuyết vào, tôi kéo cô ấy lại gần thì thầm:

"Tôi cảm thấy ca phẫu thuật này không ổn chút nào."

Cô ấy nghiến ch/ặt hàm, gật đầu rồi gõ cửa.

Khi bước ra, Hứa Oánh Tuyết cúi gằm mặt, để mái tóc xõa che khuất biểu cảm.

Trước khi chúng tôi kịp trao đổi thông tin, loa phóng thanh lại vang lên:

"Yêu cầu b/ệnh nhân cuối cùng nhanh chóng vào phòng viện trưởng."

Giọng nói đầy hối thúc khiến xươ/ng c/ụt tôi tê dại.

Mỗi lần như vậy, tên khốn ấy lại nghĩ ra trò mới để hànhz hạz tôi.

Nhưng trốn thì sao trốn được? Tôi đành nghiến răng đẩy cửa bước vào.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Trúc Mã Không Yêu Tôi

Chương 13.
Tại nhà chàng trai mà tôi thầm thương trộm nhớ, tôi vô tình bắt gặp một cô gái đang quấn khăn tắm. Chắc cô ấy vừa tắm xong, tóc vẫn còn nhỏ nước, hai má ửng hồng. Cửa phòng ngủ chính vẫn mở, bên trong là một khoảng tối mờ ám. Thật khó để tôi không liên tưởng đến những chuyện đã xảy ra giữa bọn họ. Tôi thậm chí còn lờ mờ ngửi thấy chút mùi tanh lợm giọng phảng phất trong không khí. Tiêu Hoài à Tiêu Hoài, chàng trai tôi đã thích mười năm trời, hôm nay đã xảy ra quan hệ với cô gái khác mất rồi. Đoạn tình cảm đơn phương kéo dài đằng đẵng suốt mười năm, đến giây phút này, tôi cuối cùng cũng đã triệt để bỏ cuộc.
22.72 K

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Tấm màn sân khấu cũ đó là do tôi và cả đội bảo trì cùng nhau phục dựng.

Chương 11
Kỹ thuật viên nhuộm phục chế Tô Tĩnh Hòa đã dành nửa năm để xây dựng phương án nhuộm phục chế có thể đảo ngược cho tấm màn kịch cũ bị ẩm mốc và phai màu. Thế nhưng, khi tấm màn được treo trở lại sân khấu, cô phát hiện sổ tay hướng dẫn công việc chỉ còn lại chữ ký của cấp trên, còn bản thuê ngoài thì đã bị xóa mất các bước làm sạch then chốt. Sau khi thử nghiệm nhiệt độ đèn cho buổi công diễn đầu tiên xảy ra hiện tượng loang màu, cô buộc phải đứng trước lựa chọn: hoặc chấp nhận tổn thất do hoãn chiếu, hoàn tiền vé, làm thêm giờ và mất tiền thưởng, hoặc để thành quả phục chế suốt nửa năm trời đối mặt với rủi ro không thể đảo ngược. Cùng với việc khôi phục dần các bức ảnh thi công, ghi chép phiên bản và những bản thảo cảnh báo rủi ro chưa gửi đi, cô cũng bắt đầu yêu cầu chức danh, quyền ký duyệt và tên của đội ngũ mình phải được ghi nhận chính thức vào hệ thống.
0