“Ừm? Sao vậy, ông… khụ, ông xã?”

Anh ôm lấy tôi, ghé bên tai tôi khẽ nói: “Suỵt. Khoan hãy xuống xe.”

Lục Trì Hành không động đậy nữa.

Tôi tưởng bên ngoài có người đang theo dõi, nên lại rúc thêm vào lòng anh.

Tiếng tim đ/ập rõ ràng mạnh mẽ của đối phương truyền đến, từng nhịp từng nhịp.

“Ông xã, anh căng thẳng à? Sao tim đ/ập nhanh vậy?”

Đối phương không lên tiếng.

Hơi thở trên đỉnh đầu lại trở nên nặng nề.

Tôi không dám ngẩng đầu, chỉ có thể tiếp tục nhỏ giọng hỏi: “Ông xã, anh còn ổn không?”

“Ông xã?”

“Ông xã, anh nghe thấy thì ừ một tiếng đi.”

“Ông xã…”

Tôi khẽ xoay người, cố nhìn rõ trạng thái của đối phương.

Kết quả không cẩn thận chạm phải dụng cụ đốn gỗ của anh.

Tôi lập tức phản ứng lại, ngẩng đầu.

Đối diện nhau là hai gương mặt đỏ đến mức gần như nhỏ m/áu.

Tôi vội vàng lùi ra khỏi lòng anh.

Lục Trì Hành lúng túng hắng giọng.

“Khụ khụ. Ứng biến tại chỗ xem như đạt yêu cầu.”

“Lát nữa biểu hiện tự nhiên một chút. Diễn tốt tôi tăng lương cho cậu.”

Tôi gật đầu lo/ạn xạ.

“Ừm, tôi biết rồi.”

Sau khi xuống xe, Lục Trì Hành đi tới nắm tay tôi.

Khoảnh khắc chạm vào nhau, tay tôi như bị điện gi/ật, lập tức rụt về.

Nhưng anh đã nắm ch/ặt lấy.

“Đừng hoảng. Cứ thoải mái tự nhiên.”

Tuy anh nói vậy, tôi vẫn cảm thấy cả người không được tự nhiên.

Đi chưa được mấy bước, tôi lại không nhịn được muốn sờ chiếc vòng trên cổ.

Lục Trì Hành kịp thời dừng lại bên cạnh tôi, giả vờ giúp tôi chỉnh quần áo.

“Đừng căng thẳng.”

“Tôi sẽ luôn ở bên cạnh cậu.”

“Tự tin lên. Hôm nay cậu rất đẹp.”

Mặt tôi lập tức nóng bừng lên.

Lục Trì Hành hình như rất hài lòng với biểu cảm của tôi.

Anh canh chuẩn thời gian, ngay lúc quản gia Lưu ra cửa đón chúng tôi, liền hôn lên mặt tôi một cái.

“Một omega xinh đẹp.”

Anh đang nhắc tôi đừng quên thân phận của mình.

Trong mắt người ngoài, hai chúng tôi là tình nồng mật ý.

Nhưng chỉ có tôi biết.

Tất cả đều là giả.

Còn tôi lại động lòng thật.

Quản gia Lưu dẫn chúng tôi xuyên qua khu vườn, đi vào đại sảnh.

Lúc này, bữa tiệc đã diễn ra hơn nửa.

Vừa bước vào cửa, trước mắt đã là cảnh áo đỏ váy xanh, náo nhiệt vô cùng.

Đúng là thế giới phồn hoa làm người ta hoa mắt.

Người biết thì biết tôi đến tham dự tiệc tối.

Người không biết còn tưởng hoàng đế đang tuyển phi.

Lục Trì Hành quả nhiên rất được các omega săn đón.

Nhưng đương sự lại vẫn bình thản, trong mắt thậm chí còn lộ ra chút chán gh/ét.

Một người phụ nữ trung niên ăn mặc sang trọng đi ra từ trong đám đông.

Quản gia Lưu lập tức khom người ra hiệu.

“Phu nhân, thiếu gia đã về.”

“Tôi biết rồi, ông lui xuống đi.”

Ánh mắt người phụ nữ sắc bén.

Rõ ràng ngay từ cái nhìn đầu tiên bà ta đã thấy tôi, nhưng lại giả vờ như không thấy.

Bà ta làm bộ hiền hòa nói chuyện với Lục Trì Hành.

“Con xem con kìa, khó khăn lắm mới về một chuyến. Lần này chúng ta phải ở lại lâu một chút.”

“Mau nhìn xem, những người này đều là thanh niên tài tuấn ở Lịch Thành.”

“Ý của cha con là hôm nay con nhất định phải chọn ra một người.”

“Ta thấy tiểu công tử nhà họ Trịnh rất được, cha của cậu ấy còn là…”

Bà ta còn chưa nói xong đã bị Lục Trì Hành c/ắt ngang.

“Không cần.”

“Bà tiết kiệm sức lực lại đi. Đừng để lão già còn chưa ch*t, bà đã mệt ch*t trước.”

Sắc mặt bà Lục vừa rồi còn hiền hòa lập tức xanh tím đan xen.

“Nói với cha tôi, tôi đưa con dâu về rồi.”

“Có chuyện thì vào thư phòng nói.”

“Quá giờ không đợi.”

Khi nói đến hai chữ “con dâu”, anh cố ý nâng cao giọng.

Những vị khách đứng gần đó đều lặng lẽ dừng chân nhìn về phía này.

Lục Trì Hành bóp nhẹ tay tôi.

Tôi liền giả vờ thân mật, dùng hai tay ôm lấy cánh tay anh.

Hai chúng tôi cứ thế phô trương xuyên qua đám đông, đi lên lầu.

Khách khứa lập tức xôn xao.

Cho đến khi đi vào thư phòng, tôi vẫn còn nghe thấy tiếng ồn ào dưới lầu.

Đơn giản cũng chỉ là bất mãn vì bị nhà họ Lục đùa giỡn, mất hết mặt mũi.

Nhưng tôi không rảnh bận tâm chuyện đó.

Tôi chỉ chân thành cảm khái.

Nhà họ Lục đúng là cái gì cũng lớn.

Thư phòng thôi mà cũng sắp bằng thư viện trong thôn chúng tôi rồi.

Còn chưa kịp ngồi xuống, ngoài cửa đã truyền đến tiếng bước chân.

Alpha đi đầu chống gậy, tức đến mức gân xanh nổi lên.

Bà Lục đi theo phía sau, mang dáng vẻ như đang chờ xem trò hay.

“Nhìn xem mày làm ra chuyện tốt gì kìa!”

“Trước mặt nhiều người như vậy, mày làm tao mất hết mặt mũi!”

Lục Trì Hành không cho là đúng.

“Sao lại là mất mặt được? Tôi đưa con dâu về cho ông, chuyện nở mày nở mặt biết bao.”

“Ngay cả điều này ông cũng không nghĩ ra được, xem ra đúng là già đến lú lẫn rồi.”

Cha Lục bị nghẹn một chút.

Tôi tranh thủ khoảng trống này, bắt đầu ra sức biểu diễn.

“Chào bác trai, bác gái. Cháu là Văn Cẩn, là bạn trai của Trì Hành.”

Cha Lục nhìn tôi một cái.

Ánh mắt đ/á/nh giá từ đầu đến chân kia thật sự khiến người ta khó chịu, giống như ông ta nhìn không phải một con người, mà là một món hàng nào đó.

Ông ta hừ lạnh một tiếng, không ch*t tâm hỏi Lục Trì Hành: “Lại là con nhà nào? Sao trước đây chưa từng thấy?”

“Con nhà nào gì chứ? Văn Cẩn là người tôi mang về từ câu lạc bộ cao cấp.”

“Tôi vừa gặp đã yêu em ấy, thích đến không chịu nổi. Sau khi đưa về nhà, chúng tôi lập tức x/á/c định qu/an h/ệ.”

“Mày…”

Lục Trì Hành lại bóp nhẹ lòng bàn tay tôi.

Tôi nhanh chóng nhập vai.

“Khi đó cha mẹ cháu vừa qu/a đ/ời, cháu vì trả n/ợ nên bị ép ra ngoài ki/ếm tiền, ở câu lạc bộ cao cấp chịu rất nhiều khổ cực.”

“May mà gặp được Trì Hành. Anh ấy không những không chê cháu, còn đưa cháu về nhà.”

“Chúng cháu còn… còn có kết tinh tình yêu rồi.”

Tôi vuốt ve cái bụng căn bản không thể mang th/ai của mình, mặt đỏ bừng, ngượng ngùng quay người úp vào lòng Lục Trì Hành.

Nghe vậy, ông Lục tức đến gân xanh nổi lên, gào lớn: “Hoang đường! Đúng là hoang đường!”

Tôi tự nhận đoạn biểu diễn này là hay nhất toàn màn.

Bởi vì ki/ếm tiền trả n/ợ là thật.

Nhưng mặt đỏ thì không phải.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Học cách buông

Chương 10.
Tôi đã nhốt Giang Đình Chu trong biệt thự suốt 3 tháng. Cậu ấy ngày càng ít nói. Rèm cửa luôn kéo kín, điện thoại bị cất đi, mật khẩu cửa mỗi ngày đổi một lần. Lúc tôi bưng cháo vào phòng, cậu ấy ngồi bên mép giường, cúi đầu nhìn những vết đỏ trên cổ tay. Tôi dịu giọng dỗ dành: “Đình Chu, hôm nay ăn xong, tôi đưa em ra vườn đi dạo nhé?” Cậu ấy không ngẩng đầu, chỉ hỏi rất khẽ: “Thẩm Tử Việt, bao giờ anh mới chịu buông tha cho tôi?” Tôi vừa định đưa tay chạm vào cậu ấy, trước mắt bỗng hiện lên những dòng bình luận: [Đừng chạm nữa, cậu ấy thật sự sắp không chịu nổi rồi.] [Nửa tháng nữa, cậu ấy sẽ bắt đầu giấu thuốc.] [Thẩm Tử Việt ôm xác cậu ấy khóc đến khàn cả giọng, nhưng có ích gì chứ? Chính anh ta đã ép chết cậu ấy.] Tay tôi khựng lại giữa không trung. Giang Đình Chu theo bản năng lùi về phía sau, cả bờ vai đều run lên. Tôi nhìn đôi mắt trống rỗng đến mức chẳng còn chút ánh sáng nào của cậu ấy, rồi đột nhiên quay người lấy điện thoại, giấy tờ tùy thân và chìa khóa xe trong ngăn kéo ra: “Em đi đi.” Giang Đình Chu sững sờ. Tôi viết mật khẩu cửa lên giấy, đẩy đến trước mặt cậu ấy: “Sau này tôi sẽ không tìm em nữa.” Có lẽ là do tôi nhìn nhầm, khóe mắt cậu ấy dường như hơi đỏ lên một chút.
378
2 Thay Đồ Chương 11
3 3 tháng còn lại Chương 15
7 Ngực to thì sao? Chương 11
9 Thuần phục Chương 13
12 Nguyện Nguyện Chương 10

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Thợ đúc kiếm luôn muốn xếp tôi chung hàng với mớ sắt vụn

Chương 10
​Tôi là linh hồn của một thanh thần kiếm. Trong mắt người ngoài, tôi và Xích Tiêu là một cặp song kiếm hoàn hảo do trời đất tạo nên. ​Nhưng chỉ mình tôi biết, hắn chẳng qua là món hàng lỗi được rèn ra từ đống sắt vụn thừa lại sau khi đúc tôi. ​Trước khi tôi xuyên không đến đây, chủ nhân cũ của thân xác này đã phải nhẫn nhịn hắn suốt ba trăm năm. ​Còn sau khi tôi xuyên không đến... ​"Tố Quang, cô là kiếm nữ, bổn phận của cô là phải phò tá kiếm nam." ​Tôi bật cười: "Phò tá? Rốt cuộc tôi là nguyên liệu chính hay anh là nguyên liệu chính?" ​Sắc mặt hắn tối sầm lại: "Cô... Sao cô lại trở nên như thế này?" ​Tôi nhẹ nhàng lau đi lớp bụi mờ bám trên thân kiếm, bình thản đáp: "Chẳng có gì thay đổi cả. Chỉ là cuối cùng tôi cũng nhận ra, một cục sắt vụn thì không xứng được đặt ngang hàng với tôi."
Cổ trang
Hệ Thống
Huyền Huyễn
0