Di Nguyện Của Bà

Chương 8

15/02/2025 20:53

Sân nhỏ trước nhà đã tụ tập đông nghẹt người.

Thấy tôi lấm lem bùn đất trở về, mọi người đồng loạt nín thở.

Trần Xiển căn cứ vào phản ứng của đám đông xung quanh, cũng đoán ra phần nào tình hình.

"Đã làm đúng như lão dặn chưa?"

"Xong hết rồi!"

Tôi gật đầu x/á/c nhận chắc nịch.

Kệ x/á/c có đúng theo chỉ dẫn hay không, nói chung hai việc này đều đã xử lý ổn thỏa cả rồi.

"Vậy thì chờ đi."

"Chờ cái gì?"

Có người trong đám đông hỏi vọng lên.

"Ng/u à? Đương nhiên là chờ... vị kia tối nay tới đây chứ còn gì nữa!"

"Trời đất ơi! Vậy người tới là người hay q/uỷ đây?!"

Trong tiếng bàn tán xôn xao, đám đông dần dần tản đi.

Mấy kẻ nhát gan dắt díu gia đình rời khỏi nơi này.

Chú hai và mợ cũng không ở lại lâu, viện cớ hết phép nghỉ rồi lái xe đi mất.

Chỉ còn lại mấy đứa gan lì, ngồi xổm một góc, tính xin nghỉ thêm vài ngày để mở livestream.

"Biết đâu tự nhiên nổi như cồn thì sao?"

Vẻ mặt hoảng lo/ạn ban đầu của mẹ tôi, sau khi nghe câu này cũng trở nên trầm ngâm suy nghĩ.

Riêng Trần Xiển vẫn điềm nhiên như không có chuyện gì xảy ra.

Ông ta dùng cây gậy chống, thỉnh thoảng lại đào một cái hố trong sân, ch/ôn xuống thứ gì đó.

Tôi âm thầm ghi nhớ những cái hố đó, định chờ có cơ hội sẽ đào hết lên.

Nhưng phải đợi đến tối mịt.

Không biết Trần Xiển là cố ý hay vô tình.

Suốt cả ngày hôm đó, chỉ cần tôi rời khỏi tầm mắt ông ta một chút, ông ta liền tìm cớ bắt tôi phải đi theo bên cạnh.

Nhìn trời tối mà tôi vẫn chưa có cơ hội đào những thứ đó lên, tôi sốt ruột vô cùng.

Nhưng còn sốt ruột hơn là mẹ tôi và mấy người khác.

Mấy người đứng trước cửa sổ phòng tôi, giơ điện thoại lên chĩa vào sân, định quay lại cảnh tượng không tưởng này.

Bố tôi thì không có ở đó.

Trần Xiển nói rằng, thứ đó khát m/áu.

Ăn hết gia cầm rồi, nó sẽ tấn công người.

Nên bố tôi tranh thủ đi m/ua gà vịt.

Ông đi muộn, đồ sống gần như b/án hết rồi.

Lại phải kéo thêm người, mới miễn cưỡng m/ua được mấy chục con vật sống.

"Quăng hết vào sân."

Trần Xiển dặn dò ba tôi.

Lần này, bố không kêu ca lấy một câu.

Thậm chí còn không kịp uống nước, đã vội vàng ném từng món đồ trên xe vào trong sân.

Tôi cũng nhanh chóng chạy đến xin giúp một tay.

Nhân lúc cởi dây buộc chân cho đám gà vịt, tôi lén đào thứ mà trưa nay Trần Xiển đã ch/ôn xuống.

Là mấy gói nhỏ chứa thứ gì đó giống như cát đỏ.

Chắc là chu sa* rồi.

Tôi không nghĩ nhiều, lập tức ném hết vào bồn cầu, nhấn nút xả nước một cách dứt khoát.

---

*Chu sa (朱砂): Một loại chất màu đỏ, thường được dùng trong phong thủy, trừ tà.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Beta Có Thể Có Kết Cuộc Với Alpha?

NGOẠI TRUYỆN
Tôi chỉ là một Beta, kết hôn ba năm với Thẩm Hoài An, một Alpha ưu tú, cuối cùng cũng mang thai đứa con của hắn. Thế nhưng, tôi lại tìm thấy một bản thỏa thuận ly hôn đã ký sẵn trong ngăn kéo ở thư phòng hắn. Ánh mắt hắn ngày càng lạnh nhạt, công việc hắn ngày càng bận rộn hơn, tôi không phải là không nhận ra. Tôi chỉ nghĩ đó là do tình yêu nồng cháy đã trở nên bình lặng, trở thành sự bền lâu, chảy dài của dòng nước nhỏ. Không ngờ, đó là vì tình yêu đã tan biến, đã cạn khô. Tôi cầm bản thỏa thuận ly hôn đi tìm Thẩm Hoài An, muốn nói với hắn rằng mình đã mang thai, rằng chúng tôi có thể có con, liệu chúng tôi có thể đừng ly hôn được không. Nhưng lại gặp tai nạn xe hơi trên đường đi. Khoảnh khắc bị hất văng, qua khóe mắt, tôi thấy Thẩm Hoài An đang ôm một Omega kiều diễm hỏi han ân cần. Nếu được làm lại từ đầu, tôi không muốn yêu Thẩm Hoài An nữa.
1
12 Trụ Sống Chương 11

Mới cập nhật

Xem thêm